Rung Động 2

Chương 9

30/03/2026 21:52

【Đến rồi đến rồi! Cuối cùng cũng đến đoạn này rồi! Mở đầu cho màn truy thê hỏa táng tràng của tra nam!】

【Tình huống hiện tại của họ… một người cho rằng đối phương là giả, một người đã hoàn toàn ng/uội lạnh. Nếu làm… thì không còn là làm tình nữa, mà là làm trong h/ận đi?】

【Dù rất gh/ét Tạ Dung Thư, nhưng nói vậy lại thấy có chút kí/ch th/ích… bắt đầu mong chờ rồi.】

“Truy thê hỏa táng tràng”… “làm trong h/ận”…

Những từ đó không ngừng lướt qua trước mắt tôi.

Cùng với hương hoa chuông xanh từng chút một xâm chiếm ý thức.

Pheromone, kỳ mẫn cảm…

Những phản ứng sinh lý từng khiến tôi và Tiểu Tinh hòa quyện ch/ặt chẽ.

Mà giờ đây… lại có thể khiến tôi mất kiểm soát, chạm vào kẻ mạo danh, phản bội Tiểu Tinh.

Hơn nữa… Tiểu Tinh hiện tại đã trở thành một Beta, không có pheromone, không có kỳ phát tình.

Nếu đã vậy…

Thứ đặc tính sinh lý trở thành gánh nặng này — không cần cũng được.

Trước khi kẻ mạo danh chạm vào tôi, tôi nhanh chóng lấy một cây kéo từ ngăn kéo, hung hăng đ/âm thẳng vào tuyến thể của mình—

“Tạ Dung Thư!”

Tôi nghe thấy tiếng hét thất thanh của kẻ mạo danh.

“A Thư… A Thư! Sao anh lại làm chuyện dại dột như vậy? Đừng dọa em…”

Tôi nghe thấy tiếng khóc của Tiểu Tinh.

Những dòng bình luận trước mắt khựng lại trong chốc lát.

Ngay sau đó… vô số bình luận tràn ra.

Chúng lắc lư… méo mó…

Như thể có thứ gì đó… bị lỗi.

14

Khi tôi tỉnh lại lần nữa… là ở bệ/nh viện.

Tôi vừa cử động, Tiểu Tinh bên cạnh lập tức tỉnh theo.

“A Thư, cuối cùng anh cũng tỉnh rồi!”

Em bấm chuông gọi bác sĩ vào.

Bác sĩ kiểm tra tình trạng của tôi xong, nói:

“Phẫu thuật c/ắt bỏ tuyến thể rất thành công. Cơ thể cậu sẽ không còn sản sinh pheromone, sau này cũng sẽ không còn kỳ mẫn cảm nữa.

“Chỉ là Alpha mất đi tuyến thể… sẽ không thể đ/á/nh dấu Omega, tương đương với một Beta chỉ nhỉnh hơn Beta bình thường về thể chất một chút.”

“Không sao.”

Tôi mỉm cười nhìn Tiểu Tinh, nắm ch/ặt tay em

“Như vậy… vừa đúng.”

Đến trưa, kẻ mạo danh tới.

Diệp Vãn Tùng và Phó Ký Bạch đi theo phía sau.

Diệp Vãn Tùng vẫn như cũ, nhìn tôi không vừa mắt, trợn trắng:

“Cái tên tra nam này đúng là biết giữ mình thật, đối với bản thân cũng đủ tà/n nh/ẫn.”

Tôi nhất thời không biết hắn đang khen hay đang mỉa.

Phó Ký Bạch thì giơ ngón cái:

“Dù tôi rất không ưa hành vi tra nam của anh, nhưng tôi phục độ tà/n nh/ẫn với chính mình của anh.”

Kẻ mạo danh đưa giỏ trái cây mang theo cho Tiểu Tinh.

Tôi theo dõi từng động tác của hắn, trong lòng có chút căng thẳng — sợ chỉ cần sơ ý một chút… hắn sẽ làm tổn thương Tiểu Tinh.

“Tạ Dung Thư, đợi anh xuất viện… chúng ta đi làm thủ tục ly hôn. Còn những tài sản anh đã cho tôi, tôi sẽ trả lại hết, không lấy một đồng.”

“Cái gì!?”

Diệp Vãn Tùng nghe vậy lập tức n/ổ tung

“Tên tra nam này ngoại tình, làm tổn thương cậu, vậy mà cậu không lấy của hắn một đồng nào? Cậu bị ng/u à!?"

“Không được, tôi không cho phép! Bảy năm của cậu coi như cho chó ăn rồi, nhưng tiền thì nhất định phải cầm! Đây là thứ cậu đáng có được!”

Kẻ mạo danh lắc đầu:

“Đồ của anh ta… tôi một đồng cũng không muốn lấy.”

【Tinh bảo là bảo bối gì trên đời vậy G7hK*3#lP$8%mN】

Dòng bình luận biến mất bỗng nhiên lại nhảy ra một câu, ngay sau đó là một chuỗi ký tự lo/ạn.

Chuỗi ký tự hỗn lo/ạn kéo dài ba phút, rồi biến thành cả màn hình dấu chấm than đỏ rực, sau đó lại đột ngột biến mất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm