Tri Duật Mộ Nam Chi

Chương 15

01/11/2024 16:28

15.

Trong những ngày qua, kể từ khi Tạ Tri Duật rời đi, suy nghĩ của tôi về anh ấy đã lan rộng như dây leo.

Tối hôm đó, Thẩm Nông và tôi tham gia tiệc như thường lệ, mở cửa ra thì thấy bên trong yên tĩnh lạ thường, không còn không khí ám khói như trước.

Người đàn ông mà tôi đã không gặp mấy ngày, đang lặng lẽ ngồi đó trong bộ vest đen lịch sự, khí chất đoan trang và giản dị.

Người tổ chức mỉm cười nói:

“Thẩm Tổng và Thẩm Phó tổng mời ngồi.”

Tôi liếc nhìn hai vị trí còn lại mà không biết phải nói gì trong giây lát.

Tạ Tri Duật lập tức kéo ghế bên cạnh và nói:

“Vị hôn thê, mau ngồi đi, dì nhỏ sẽ ngồi cạnh em.”

Dưới sự theo dõi của hơn chục người trong khu vực, tôi ngồi vào vị trí đó với áp lực vô cùng lớn.

Vừa ngồi xuống, tay trái của tôi đã bị người bên cạnh nắm lấy. Anh chàng này vẫn đang trò chuyện với người khác như không ai để ý.

Tôi cảm thấy đặc biệt thoải mái khi có Tạ Tri Duật bên cạnh, không cần phải giả vờ nói nhiều, chỉ cần thỉnh thoảng gật đầu đồng ý.

Sau bữa ăn, tôi và Thẩm Nông không chỉ ăn no mà còn có thêm vài đơn hàng được giao đến tận nhà.

Khi đến cửa khách sạn, Thẩm Nông vừa mở cửa xe, ngay giây tiếp theo, đã có người đến đón tôi.

Giọng Tạ Tri Duật trầm ấm:

“Dì nhỏ, anh đưa chị của em đi đây.”

Thẩm Nông đứng đó, vẻ mặt như đang “ship cp” vậy:

“Được ạ, anh rể.”

Về đến nhà, Tạ Tri Duật đẩy tôi vào tường, nhìn thẳng vào tôi:

“Ôm cái nào, em có nhớ anh không?”

Tôi không trả lời, chỉ ôm lấy cổ anh ấy, áp môi mình vào môi anh ấy.

Anh ấy thở mạnh và hôn tôi một cách th/ô b/ạo và mạnh mẽ.

Tôi nằm rũ trong vòng tay anh ấy, mặt nóng bừng.

Ngước mắt lên nhìn anh ấy, tôi hỏi: “Sao anh về mà không báo cho em biết?”

Anh ấy nghịch nghịch ngón tay tôi, cụp mắt xuống cười khúc khích: “Anh muốn cho em một bất ngờ.”

“Ồ.”

Anh nói với giọng thản nhiên, đầy ẩn ý:

“Bảo bảo, đoán xem anh đã gặp ai ở nước ngoài?”

“Ai cơ?” tôi hỏi.

“Anh hàng xóm của ai đó.”

Anh ấy nói với giọng nhàn nhã.

Tôi tựa vào ngựk anh ấy, cười hỏi: “Tần Mặc ca có đẹp trai hơn trước không?”

Anh ấy nhìn tôi một cách bình thản, giọng có chút đe dọa:

“Ai đẹp trai hơn, anh hay Tần Mặc?”

Tôi nói từng chữ một: “Tất nhiên là Tri Duật ca ca nhà em đẹp trai hơn rồi.”

Anh ấy nhéo mặt tôi rồi cười nói:

“Ngoan quá.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
3 10 năm vây hãm Chương 10
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
11 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngắm Mây

Chương 7
Ôn Phù Bạch vốn chẳng ưa gì biểu tỷ đang tá túc tại phủ. Biểu tỷ thân thể suy nhược, quanh năm thuốc thang không rời, Ôn Phù Bạch gọi nàng là kẻ nghiện thuốc. Phụ mẫu biểu tỷ đều đã khuất, tâm tính nhạy cảm, mỗi khi bị chàng trêu chọc đến rơi lệ, chàng lại mắng nàng là kẻ mít ướt. Thế nhưng, khi hôn kỳ của ta và Ôn Phù Bạch đã cận kề, chàng lại đòi cưới biểu tỷ. 'Thuần Thuần, lang trung bảo nàng ấy chỉ còn sống được một năm.' 'Đợi nàng ấy qua đời, ta sẽ cưới nàng.' Nhưng đây đã là lần thứ ba chàng trì hoãn hôn kỳ, nếu không sớm xuất giá, ta ắt sẽ trở thành trò cười cho thiên hạ. Ta không thuận lòng, Ôn Phù Bạch liền mắng ta ích kỷ, đến cả biểu tỷ của chính mình cũng không dung nổi. Ta đành viết thư gửi cho vị công tử mà ta từng cứu mạng: 'Lời người nói ơn cứu mạng xin lấy thân báo đáp, liệu còn giữ lời chăng?'
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Thanh trừng Chương 7