7.

Hôm nay Tấn Ninh Diễn khoác trường bào màu trắng ngà, sạch sẽ không tì vết, không vướng bụi trần.

Vừa bước vào cửa, thấy Sở Mặc và Tô Minh Thanh, vẻ mặt chàng bình thản, khẽ gật đầu, rồi ngồi xuống chiếc ghế gỗ bên dưới.

Cha ta thở phào nhẹ nhõm, không đá/nh nhau đã là thành công.

Kết quả, hơi thở chưa kịp dứt, đã nghe Tấn Ninh Diễn cười tươi nói: "Bá phụ, đã hủy hôn sự với họ rồi chứ?"

Sở Mặc và Tô Minh Thanh nghe vậy liền quay sang.

Cha ta: Hơi thở này vẫn còn sớm.

Cha ta đứng dậy, đi đi lại lại bên cạnh tấm bình phong nơi ta ẩn nấp: "À, haha, cái này..."

Ta cảm giác như ông đang ám chỉ ta ra ngoài giải vây. Nhưng ta coi như không thấy gì cả.

Cha ta bắt đầu cố ý đ/á vào tấm bình phong. Ta thầm ch/ửi một tiếng, từ từ lùi ra sau, kết quả còn chưa ra khỏi bình phong, tấm bình phong đã bị ông đ/á đổ ầm ầm, khiến ta đang đứng gần cửa lộ diện đột ngột.

Ánh mắt mọi người đều đổ dồn vào ta.

Ta ngây người, họ cũng ngây người.

Tấn Ninh Diễn xoa trán: "Hà Yên?"

Ta đứng thẳng người, nhìn ba vị nam tử với ba phong thái khác nhau trước mặt, ta dường như phải nói gì đó.

Một lúc lâu, ta ngập ngừng: "Các... các người khỏe không?"

Mọi người: "..."

8.

Sự việc đến nước này, hoàn toàn đi ngược lại với dự liệu của ta.

Ba người đứng trước mặt ta, yêu cầu ta đưa ra quyết định.

Ta có cảm giác họ đang có vẻ như: "Nếu muội không chọn ta, hôm nay ta sẽ đổ m.á.u tại đây."

Trong lòng ta đương nhiên là thiên vị Tấn Ninh Diễn, dù sao ta cũng hiểu rõ về chàng.

Nhưng xét cho cùng, ta có lỗi với Mạc gia và Sở gia trước, hai người này trông dáng vẻ phong trần mệt mỏi, rõ ràng vừa tới Thịnh Kinh đã vội vã đến thẳng Mạc phủ. Nếu giờ ta mở lời từ hôn, e là thân gia biến thành kẻ th/ù.

Ta đành cười cười, trước tiên an ủi họ: "Hay là cho tiểu nữ suy nghĩ thêm một chút?"

"Các vị đương nhiên đều là rồng trong loài người, nhưng tiểu nữ thực sự không hiểu rõ hai vị. Xin cho tiểu nữ thêm chút thời gian để cân nhắc?"

Ánh mắt Tấn Ninh Diễn lạnh lùng lướt qua ta, như thể đang nói, muội còn phải suy nghĩ sao?

Nhưng cuối cùng chàng vẫn gật đầu đồng ý.

Chàng luôn không nỡ làm ta khó xử.

Hai người còn lại cũng đồng ý theo.

Khi họ ra về, cha ta lại mở lời: "Hay là hai vị cứ ở lại phủ bọn ta? Các vị đường sá xa xôi..."

Cha ơi, cha có nghe thấy mình đang nói gì không?

Thấy ánh mắt ta sắc lẹm, cha ta khựng lại: "Đường sá xa xôi, thôi ta không giữ hai vị nữa..."

Sở Mặc cười như không cười, lên xe ngựa.

Tô Minh Thanh không có xe ngựa, chỉ có một con ngựa trắng.

Ta luôn chu toàn, liền tiến lên hỏi hắn: "Có cần xe ngựa không?"

Tô Minh Thanh lật mình lên ngựa, ngược sáng nhìn ta nói: "Bích Hằng Sơn Trang của ta dù không bằng Sở gia, nhưng cũng không đến nỗi không m/ua nổi vài chiếc xe ngựa."

"Chỉ là trên đường đi, nhận được thư của một kẻ bạc tình bạc nghĩa, nói muốn hủy hôn, nên mới vội vã cưỡi ngựa đến đây."

Ta làm như không nghe thấy gì, hắn lại thở dài: "Ta đã ba ngày không chợp mắt rồi."

Ta kinh hãi biến sắc: "Vậy Tô công tử mau về nghỉ ngơi đi!" Đừng c.h.ế.t trước cửa nhà ta, điềm x/ấu lắm.

Tô Minh Thanh nghiến răng nghiến lợi, rồi lại cười rạng rỡ: "Mạc Hà Yên, muội thật sự giống hệt hồi nhỏ. Cũng đanh đ/á, sắc sảo chẳng chịu nhường ai!"

Quả nhiên cái gì mà trích tiên, cái gì mà thoát tục, đều chẳng liên quan gì đến Tô Minh Thanh. Hắn vừa mở miệng, vẫn là oa oa nhi (con búp bê) bằng sứ ngày xưa trèo cây bị kẹt lại không dám xuống.

"Giá!" Chưa đợi ta trả lời, hắn đã quất roj thúc ngựa đi.

Tiếng vó ngựa tung bụi m/ù.

Yên bạc soi ngựa trắng, lướt đi như sao băng. Giờ đây hắn đã là một thiếu niên tràn đầy khí phách.

9.

Đuổi đi ba người, ta và cha liếc nhau, cùng lúc thở dài một tiếng.

Cả ba người này đều không dễ đối phó. Chọn ai cũng là đang vả mặt hai người còn lại.

Thôi thì chi bằng hủy hết đi.

Hai năm nữa hãy bàn chuyện hôn sự, coi như là bồi thường cho ba nhà kia.

Khi đã quyết định, lòng ta cũng nhẹ nhõm hơn nhiều. Bữa tối còn ăn nhiều hơn bình thường một bát.

Kết quả, cha ta bỗng nhiên khóc òa lên: "Đều là lỗi của cha, khiến con lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan. Nếu nương con còn sống... Thanh Nương à, ta có lỗi với nàng, không chăm sóc tốt cho nữ nhi của chúng ta..."

Ta còn chẳng buồn ngẩng đầu: "Cha biết là tốt rồi."

Thấy ông khóc càng thê thảm hơn, ta đặt mạnh bát xuống, ông lập tức nín bặt: "Nấc... nấc." Sợ đến mức nấc c/ụt.

Không đến nỗi vậy đâu cha ơi!

Ta khẽ thở dài: "Cha!" Chỉ còn chưa đầy một tháng nữa là con cập kê rồi, dù lần này không bàn chuyện hôn sự, con cũng sẽ không ở bên cha được quá hai năm nữa đâu."

"Cha, từ giờ trở đi, cha phải tự mình để tâm nhiều hơn. Nếu thực sự không quản được chuyện trong phủ…" Ta dừng lại một chút, "Cha tái giá cũng không sao."

Mẫu thân ta mất sớm, từ khi ta bắt đầu hiểu chuyện đã giúp đỡ quản lý mọi việc lớn nhỏ trong phủ. Đến nay, Mạc phủ đã do ta nắm quyền.

Không ngờ cha ta lại từ chối thẳng thừng: "Không được! Cha tuyệt đối sẽ không tái giá!"

Vẻ mặt ông bỗng trở nên dịu dàng: "Mạc phủ mãi mãi là nhà của con, mãi mãi do con làm chủ."

Khóe mắt ta hơi cay, quay mặt đi: "Tùy... tùy cha vậy."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đừng Diễn Nữa, Chúng Ta Thích Thầm Nhau Mà

Chương 10
Năm thứ 3 tôi thích Lâm Uyên, vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và anh trai tôi. "Em cậu cũng 22 tuổi rồi nhỉ? Sao chưa từng thấy em ấy yêu ai vậy?" Anh tôi đáp: "Hình như đúng thật. Chưa bao giờ thấy nó thân thiết với cô gái nào cả." Lâm Uyên thở dài: "Cậu đúng là chẳng quan tâm em mình gì hết. Để hôm nào tôi giới thiệu cho em ấy một đối tượng xem mắt. Em ấy cứ như trẻ con vậy, phải tìm người trưởng thành một chút mới được." Tim tôi như rơi thẳng xuống đáy vực. Chắc chắn anh đã biết tôi thích anh rồi, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng. Người ta đã nói đến mức này rồi, chẳng phải có nghĩa là không thích tôi sao? Thế là tôi lập tức lấy điện thoại gọi cứu viện. Tôi gọi một đàn em khóa dưới đến, nhờ em ấy giả làm bạn gái mình. Tôi cứ tưởng lần này mọi chuyện sẽ trót lọt. Ai ngờ em ấy vừa xuất hiện, sắc mặt của cả Lâm Uyên lẫn anh trai tôi đều tái mét.
453
2 MẸ NẤM Chương 11
5 Ngôi sao may mắn Chương 13
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
10 BỐI Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm

DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN

Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
Tác giả: La Tiểu Kỳ Editor: Ting Ting Tang Tang Trong làng chúng tôi có một tục lệ báo tang, gọi là “Hiếu tử dập đầu, quỳ lạy khắp phố”. Tục này quy định sau khi người già qua đời, con trai phải đến từng nhà trong làng dập đầu báo tang. Người bề trên sẽ đi phía sau gõ chiêng và hô lớn: “Hiếu tử dập đầu!”. Người ta nuôi con để lo lúc cuối đời, cũng chỉ mong đến ngày này được ra đi một cách vẻ vang, trang trọng nhất. Nếu nuôi con mà bất hiếu, không chịu dập đầu báo tang, thì người chết sẽ nhắm mắt không yên.
Linh Dị
232.69 K