Bài Thuốc Dân Gian

Chương 3

16/07/2025 11:17

Mẹ tôi vốn là người rất nhát gan.

Hằng ngày sau khi tan học và nấu cơm xong, tôi còn phải lên nương đón bà.

Bởi một mình bà không dám đi đường đêm.

Khổ nỗi mấy mẫu ruộng nhà tôi lại nằm sâu trong núi sau, một nơi hẻo lánh.

Chính là chỗ ch/ôn cất hai mẹ con ch*t oan kia.

Hồi chia ruộng, bố tôi vẫn còn sống.

Ông tính tình chất phác, nên nhận được phần ruộng vừa cằn cỗi vừa hẻo lánh, nhưng vì hiền lành nên chẳng nói gì.

Nhưng ông chẳng oán than gì, chỉ dỗ mẹ tôi:

"Không sao, đất có m/a thì càng hay, không ai dám tới tr/ộm đồ của mình."

Sau này bố mất, để lại hai mẹ con chúng tôi.

Mẹ tôi một thân một mình vừa đi làm thuê, vừa cày cấy.

Thi thoảng tôi lên nương giúp mẹ, đồng thời lo ba bữa ăn cho em trai.

Dù cố gắng thế, cũng chỉ đủ đóng học phí cho tôi và em, còn tiền sinh hoạt hầu như chẳng có.

Không ít lần tôi nghe người ta khuyên mẹ: thôi cho con gái nghỉ học lấy chồng đi, sang nhà chồng đỡ cực mà còn nuôi được em trai.

"Chồng ch*t rồi thì chỉ trông cậy vào con trai, có con trai là còn hy vọng."

"Con gái sớm muộn gì cũng thuộc về người ta, cho đi sớm cho xong."

Chẳng biết có phải lời họ thuyết phục được mẹ không, mà vài hôm sau đã thấy bà mối tìm tới nhà.

Tôi không muốn lấy chồng.

Để mẹ thấy rằng con gái cũng có ích, tôi học

hành chăm chỉ hơn, cũng lên núi sau giúp mẹ làm ruộng.

Mẹ hình như không vui khi tôi lên núi sau, nhưng bà chẳng nói gì.

Sau khi bố mất, bà càng sợ mảnh ruộng trên núi sau, lần nào cũng phải về nhà trước khi mặt trời lặn.

Một hôm, vì gặp bạn học trên đường nên tôi

tới muộn.

Trời đã tối mịt.

Tôi cầm đèn lên ruộng.

Đang mùa hè, trời nóng nực, nhưng hôm ấy lại gió lạnh lùa từng cơn.

Chiếc nón của mẹ nằm trên bờ ruộng, còn người thì biến đâu mất.

Tiến thêm tới bờ sông, bỗng thấy một bóng đen đứng bên bờ.

Tôi giơ đèn soi, nhìn thấy một mảng đỏ sẫm, như một bộ quần áo.

Muốn nhìn rõ hơn, tôi bước thêm hai bước nữa.

Càng đến gần càng thấy sai sai.

Không phải quần áo.

Mà là một người.

Hình như là một người phụ nữ, đang khom vai, quay lưng lại, nức nở khóc, hướng về bãi lau sậy.

Toàn thân tôi căng cứng, ngọn đèn phát ra tiếng rè rè như đoản mạch, chớp tắt liên hồi.

Người phụ nữ từ từ quay mặt lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
5 Ôn Cố Chương 13
11 Trò Chơi Lừa Dối Chương 15
12 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm