Hoa Niên

Chương 12

16/06/2024 16:05

12.

Sau khi Lý Thế Cảnh đi rồi, ta bước từ phòng trong ra rồi quỳ xuống trước mặt Thái hậu.

“Nữ nhi nguyện ý hòa thân.”

Đổi lại thứ ta nhận được là cái t/át giống như Lý Thế Cảnh.

“Tại vì sao?”

Ta nằm trên mặt đất, giống như đã quay về kiếp trước. Ta cũng nằm trên mặt đất như thế này, ôm h/ận mà ch*t.

Ta không thể áp chế th/ù h/ận trong lòng nữa.

“Rõ ràng hắn ta có tất cả mọi thứ nhưng vẫn muốn cạn tàu ráo máng, thủ tiêu toàn bộ Tần thị!”

Nói xong thì vẻ mặt của bà ấy hoảng hốt, ánh mắt sắc bén đã chuyển thành hối h/ận.

Cuối cùng bà ấy cũng thừa nhận ta rồi ôm ta vào lòng.

“Là ta có lỗi với con, nếu ngày đó ta đã quyết định thì nên nhẫn tâm để con rời đi, nhưng ta lại sợ cả đời này sẽ không gặp lại con nữa…”

“Nhưng con còn sống một ngày, cho dù có xa nơi góc bể thì hắn cũng sẽ nhổ cỏ tận gốc. Toàn tộc của Tần thị đã vì hắn mở đường nhưng không phải cũng bị hắn kiêng dè đàn áp sao? Toàn tộc sụp đổ vì một người như hắn liệu có đáng không?”

Ta nhẹ nhàng buông lỏng vòng tay của mình ra, cuối cùng bà ấy cũng nhìn thấy rõ h/ận ý trong mắt ta. Rất lâu sau bà ấy xua tay không nhìn ta nữa.

“Bỏ đi, con đi đi. Nhưng đừng bao giờ làm hại bách tính, nếu không thì cho dù con có là nữ nhi của ta, ta cũng sẽ không dung thứ cho con.”

Ta cúi đầu cáo biệt bà ấy.

“Sau khi con đi, mẫu thân cũng nên cẩn thận với những người xung quanh.”

Lòng người khó đoán, suy cho cùng thì nữ nhi thân sinh cũng trù tính lợi dụng bà ấy.

Ba ngày sau chuyện đích nữ Tần Hoa Niên của Tần Quốc Công là công chúa của hoàng thất đã được Hoàng đế chiếu cáo thiên hạ.

Ta được phong làm trưởng công chúa Đức Dương, cáo biệt gia nhân viễn phó hòa thân để bình định chiến sự với Bắc Nhung.

Mỗi con đường qua phủ thành, bách tính đều xuất thành đưa tiễn.

Họ cúi đầu khom lưng về phía đoàn xe ngựa, đồng thanh hô vang chúc phúc cho Đức Dương Công Chúa.

Ta cũng tiễn biệt hết lần này đến lần khác nhưng có thứ gì đó đã nảy mầm trong lòng ta ngoài th/ù h/ận.

Nhưng ta đã biến thành kẻ không từ th/ủ đo/ạn để đạt được mục đích của mình.

Sau khi đến biên thành, Do ca ca tiếp nhận đội ngũ hộ tống.

Ca ca dẫn đầu quan viên trong thành đến đón ta.

“Bái kiến Đức Dương công chúa!”

“Ca ca!”

Ta vội đỡ ca ca dậy, ở kiếp trước sau khi ta xuất giá thì không còn gặp lại ca ca nữa.

Chúng ta trú tạm ở biên thành, chuẩn bị tiếp nhận nghi thức đón dâu của Bắc Nhung.

Ban đêm, ta thay thường phục rồi leo lên cổng thành, biên thành thuộc cực bắc của phía bắc, đây là thành trì phòng vệ cuối cùng của Đại Ngụy.

Bắc địa hoang tàn, tháng chín mang đến cảm giác mát mẻ. Nhưng người ở đây rất thân thiện, ngay cả cho dù chiến lo/ạn có thể n/ổ ra bất cứ lúc nào thì họ cũng sẽ không oán trời trách đất, họ vẫn sẽ yêu mảnh đất này.

“Niên Niên, ca ca đang chịu tội bính thượng kháng chỉ nên cũng không dám tiễn muội đi hòa thân! Ta đã điểm quân đi gi*t đám người Bắc Nhung kia.”

“Ca ca đừng kích động!”

Ta ôm lấy huynh ấy nói cho huynh ấy nghe kế hoạch của ta, nhờ huynh ấy giúp ta, chỉ như vậy mới có thể trấn an huynh ấy.

Đêm đã về khuya, ta không ngủ được nên đứng một mình trên cổng thành.

Đột nhiên Thương Hạc Ninh xuất hiện phía sau lưng ta, khoác áo lên cho ta.

“Ban đêm hơi lạnh, đừng để bị cảm.”

Kể từ khi gặp mặt trong ngày thọ yến của tổ mẫu thì hắn luôn bí mật làm việc cho ta.

Lần này Lý Thế Cảnh phái hắn hộ tống ta đi hòa thân thì chúng ta mới có thể quang minh chính đại đứng cùng một nơi.

“Có đôi khi ta muốn trốn khỏi nơi này nhưng lại luôn bị hiện thực kéo lại, nếu như ta không hoàn thành được vài chuyện thì không biết động lực nào chống đỡ cho ta đi tiếp.”

“Muốn làm gì thì cứ làm chuyện đó, mọi thứ đã có ta.”

Thương Hạc Ninh đã thay đổi rất nhiều, rõ ràng hơn mười năm không gặp nhưng ta luôn cảm thấy hắn quen thuộc rất khó hiểu.

“Cho nên, huynh là vì cái gì?”

Hắn đáp: “Bảo vệ gia tộc yên ổn, Đại Ngụy yên bình.”

“Nhưng Đại Ngụy sắp bị ta đẩy vào hiểm cảnh rồi. Nếu chuyện này thất bại thì ta sẽ thành tội nhân của Đại Ngụy.”

“Ta tin muội không làm vậy.”

Đêm đó, hắn và ta ngồi trong gió lạnh trên cổng thành suốt một đêm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ánh trăng nhuốm bùn

Chương 32
Giang Dực là nam chính chính trực, trượng nghĩa trong truyện. Sau khi nhóm nhân vật chính đại chiến và thất bại trước phe phản diện, họ đã giao Giang Dực cho tôi, mặc kệ tôi muốn làm gì thì làm. Thế nhưng, Giang Dực thà chết chứ không chịu khuất phục. Vào cái ngày hắn tự sát, chúng tôi đã cãi nhau một trận long trời lở đất, tôi buông lời nguyền rủa hắn chết không toàn thây. Không ngờ, lời nói lại thành sự thật. Sau khi Giang Dực tự sát, tôi cũng bị xe tông chết. Khi mở mắt tỉnh dậy lần nữa, tôi đã trọng sinh về thời trung học. Lúc này, Giang Dực lướt qua lời cầu xin giúp đỡ giả tạo của tôi, đưa túi cứu thương cho một học muội. Đứa đàn em bên cạnh xúi giục tôi: "Trăng sáng treo cao mà không chiếu rọi anh, hay là mình nhốt anh ta lại, đánh cho một trận, bắt anh ta phải chiếu rọi mình đi?" Nhưng tôi chỉ hừ lạnh một tiếng, giáng thẳng cho cậu ta một cú đấm. "Mày lo chuyện trăng sáng có chiếu rọi tao hay không làm gì? Hắn cứ treo cao là được rồi! Về sau, đứa nào dám làm ảnh hưởng đến việc hắn treo cao, ông đây sẽ xử lý đứa đó..." Cưỡng ép Giang Dực cả đời, tôi cũng mệt rồi. Đời này, tôi sẽ không chơi cái trò cưỡng chế yêu nữa.
276
2 GƯƠNG BÓI Chương 25
4 Bái Thủy Thần Chương 21
8 Hòe Âm Dụ Hồn Chương 14
9 Thế Hôn Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm