"Huynh đệ tỷ muội trong nhà nghịch ngợm, dỗ ta trêu đùa Điện hạ một chút thôi mà."
Ta tỉ mỉ quan sát Tạ Vọng.
Khóe miệng người hơi nhếch lên, bộ dạng trông rất đỗi thờ ơ.
"Ngươi đã đổi những thứ họ dùng để dọa ta, vì sao?"
Thân hình Tạ Vọng khựng lại đôi chút, dường như không ngờ ta lại biết rõ đến mức này.
"X/ác ch*t phân hủy vô cùng hôi thối, côn trùng và rắn của ta rất ngoan, sẽ không cắn Điện hạ đâu, lại còn có thể phát giác nguy hiểm bên ngoài nữa."
"Điện hạ có thể trả rắn lại cho ta chưa?"
Khóe miệng ta gi/ật gi/ật.
Có khả năng nào là côn trùng và rắn của ngươi còn đ/áng s/ợ hơn không?
Ta không đáp, ngược lại hỏi:
"Ta nghe nói, hơn hai mươi năm trước Nam Cương diệt quốc, Nữ vương Nam Cương bị Dĩnh Nam Vương bắt về hậu viện, chắc hẳn bà ấy chính là sinh mẫu của ngươi nhỉ? Thuật vu cổ của ngươi cũng là học từ bà ấy sao?"
Sắc mặt Tạ Vọng nghiêm nghị: "Biết quá nhiều đối với ngươi cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì đâu."
"Điều ta biết không chỉ có bấy nhiêu đây, trong cuộc bạo động của dân lưu vo/ng ngoài thành mấy ngày trước có cả di dân Nam Cương phải không? Ngươi mang trong mình dòng m/áu dị tộc, không được xem trọng trong phủ nên mới phải tỏ vẻ khúm núm, thực chất là đang ẩn mình chờ thời, lén lút tập hợp lực lượng của tộc cũ."
"Nhắc mới nhớ, ngươi còn phải cảm ơn ta đấy, nếu không phải ám vệ của ta đứng ra dàn xếp, mấy ngày trước bọn họ suýt chút nữa đã bị hốt trọn ổ rồi."
"Ài, nhưng theo ta được biết, mấy đứa con trai của Dĩnh Nam Vương không kẻ nào là dễ đối phó cả, cho dù lão ta có ch*t đi chăng nữa, e là ngươi cũng chẳng tranh giành lại mấy vị huynh đệ kia của mình đâu."
Trên mặt Tạ Vọng hoàn toàn không còn ý cười nữa.