Người chơi rắn năm Rắn

Chương 3

13/07/2025 19:57

Giang Trì thật sự là một thú nhân!

Không chỉ là thú nhân, mà còn là một thú nhân có eo thon như chó săn.

Phần cơ bắp trên người đúng là hoàn hảo đến cực điểm.

Cơ ng/ực không phô trương, cơ bụng rãnh sâu rõ rệt, và đường eo thon gọn khỏe khoắn.

Xuống dưới nữa là một cái đuôi rắn màu đen sẫm, ăn khớp hoàn hảo với đường cong cơ thể.

Cái đuôi rắn vừa to vừa dài, trông rất mạnh mẽ.

Những chiếc vảy màu đen sẫm ánh lên ánh sáng lạnh lẽo, tạo cảm giác bí ẩn và xa cách.

Ở dạng người, Giang Trì vốn đã cao hơn người thường rất nhiều.

Khi cậu ta hóa thành hình rắn, đầu của Giang Trì gần như chạm đến trần nhà.

Tôi đứng sững người ở cửa phòng ký túc xá.

Trong giây phút bị cậu ấy cúi mắt nhìn xuống, tôi cảm thấy như đang nhìn một vị thần.

Điều này thật là tuyệt vời!

Tuy nhiên, vị thần này lại bị tiếng mở cửa bất ngờ của tôi làm cho gi/ật mình.

Vốn dĩ là một mỹ nhân rắn lạnh lùng và khắc khổ, trong chốc lát trở nên bối rối.

Cuống cuồ/ng giấu đi cái đuôi của mình.

Tiếc rằng cái đuôi rắn đó quá lớn, hoàn toàn không có chỗ nào để giấu.

Giang Trì bất lực, cúi đầu như chấp nhận số phận.

Trong phòng ký túc xá chìm vào một sự im lặng kỳ lạ.

Vài giây sau, tôi nghe thấy giọng nói trầm thấp của Giang Trì.

"Lâm Vũ, cậu có thể giúp tôi giữ bí mật được không?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nam Chi

Chương 7
Chu Ngạn Trạch luôn thích hạ thấp tôi để dỗ dành hoa khôi của lớp. Tôi có vòng một đầy đặn, còn Giang Dĩnh thì phẳng lì. Anh ta mỉa mai: "Phẳng mới có khí chất, mọi người không thấy con gái ngực to nhìn rất lẳng lơ sao?" Khi tôi tủi thân đến mức lén lút bật khóc, Chu Ngạn Trạch liền sa sầm mặt mày: "Nam Chi, tôi đã nói rồi, em khóc một lần, chúng ta sẽ chiến tranh lạnh một tháng." Anh ta ngạo mạn chờ đợi tôi như những lần trước, lau khô nước mắt rồi xuống nước làm hòa. Cho đến nửa tháng sau, Chu Ngạn Trạch không kiềm chế được nữa mà đến tận nhà tìm tôi. Tôi không mở cửa cho anh ta. Anh ta không hề hay biết, trong phòng tắm cũ kỹ phía sau lưng tôi, nam sinh chuyển trường mới đến là Tống Cảnh Chiêu đang cầm trên tay một mảnh vải màu hồng mỏng manh. Vành tai cậu ấy đỏ ửng, giọng nói run rẩy và khàn đặc: "Nam Chi, tôi vô tình làm hỏng quần áo của cậu rồi. Tôi đền cho cậu một bộ mới được không?"
Hiện đại
Vườn Trường
Ngôn Tình
29