Chúng tôi đến toa nhà hàng, Lâm Trí Viễn và đám nô lệ của hắn đã đợi sẵn ở đó. Chính giữa toa nhà hàng có một chiếc bàn dài màu đỏ trông như một chiếc qu/an t/ài tẩm m.á.u, trên khăn trải bàn đặt 15 khẩu s.ú.n.g lục xếp ngay ngắn. Trên mỗi khẩu s.ú.n.g đều ghi số thứ tự.

Trưởng tàu nói: "Chắc mọi người đều nghe qua trò Cò quay Nga rồi chứ? Quy tắc là trong 6 ổ đạn chỉ có 1 viên đạn thật. Nhưng Vòng Quay T.ử Thần thì ngược lại: trong s.ú.n.g có 5 viên đạn thật, 1 viên đạn rỗng. Cứ 6 người thành một nhóm, chọn một khẩu s.ú.n.g để tự b.ắ.n vào mình."

"Tỉ lệ c.h.ế.t là 83%!" Có người không kìm được thốt lên kinh hãi.

Trưởng tàu tiếp tục giải thích quy tắc: "Trong mỗi khẩu s.ú.n.g có một viên đạn thực sự gây t.ử vo/ng, ai bị b.ắ.n trúng sẽ c.h.ế.t tại chỗ. 4 viên đạn còn lại là đạn tăng tốc tiêu thụ oxy, ai bị trúng sẽ bị trừ tiền không khí nhanh hơn. Khi số lượng người chơi chỉ còn lại 15 người, trò chơi mới dừng lại, nếu không sẽ phải chơi tiếp mãi."

Vòng tay đột ngột rung lên, hiện ra giao diện ảo.

[Đang phân nhóm Vòng Quay T.ử Thần...]

[Nhóm 1: Số 1 Lâm Trí Viễn, Số 18 Trương Đức Quý, Số 35 Triệu Lỗi, Số 87 Điền Điềm, Số 98 Vương Phương, Số 100 Văn Doanh]

Tôi nhìn danh sách phân nhóm, lòng thầm thắt lại. Tôi và Lâm Trí Viễn bị chia vào cùng một nhóm.

"Mời nhóm người chơi thứ nhất chọn s.ú.n.g!" Giọng trưởng tàu vang lên.

Trên bàn đặt 15 khẩu s.ú.n.g, thân s.ú.n.g khắc số từ 1 đến 15. Lâm Trí Viễn là người đầu tiên bước lên, ánh mắt hắn đảo qua đảo lại giữa các khẩu s.ú.n.g, cuối cùng cầm lên khẩu số 7, "Khẩu này đi."

Triệu Lỗi bám sát theo sau, nịnh nọt: "Lâm tổng lấy khẩu nào, chúng tôi dùng khẩu đó."

Tôi quan sát những khẩu s.ú.n.g trên bàn, trong lòng nhanh ch.óng tính toán. 6 viên đạn, 1 viên t.ử vo/ng, 4 viên tăng tốc tiêu hao oxy, 1 viên rỗng. Đối với tôi, đạn tăng tốc hay đạn rỗng đều chẳng khác gì nhau - đạo cụ của tôi là không khí vô hạn, vốn không bị ảnh hưởng bởi việc tiêu hao oxy. Điều duy nhất tôi cần tránh chính là viên đạn t.ử vo/ng kia.

X/ác suất c.h.ế.t là 1/6.

"Mời chọn thứ tự n/ổ s.ú.n.g!"

Trương Đức Quý vội vàng nói: "Tôi, tôi đầu tiên! Người đầu tiên có x/ác suất trúng đạn thật thấp nhất!"

Đây là một suy nghĩ sai lầm. Bất kể n/ổ s.ú.n.g thứ mấy, x/ác suất trúng đạn thật vẫn là 1/6. Nhưng nỗi sợ hãi khiến con người mất đi lý trí.

Trương Đức Quý r/un r/ẩy cầm khẩu s.ú.n.g số 7 lên, họng s.ú.n.g chĩa thẳng vào thái dương. Vòng tay của ông ta hiển thị nhịp tim đã vọt lên 180, những giọt mồ hôi lớn như hạt đậu lăn dài trên trán.

"Trời phật phù hộ... trời phật phù hộ…!" Ông ta nhắm mắt lại, bóp cò.

Đoàng!

M/áu và óc b.ắ.n tung tóe, cơ thể Trương Đức Quý như một con b.úp bê đ/ứt dây, đổ rụp thẳng ra phía sau. Trên đầu ông ta bị khoét một lỗ lớn bằng miệng bát, tổ chức n/ão trắng hếu lẫn với m.á.u tươi chảy lênh láng trên sàn.

Phát s.ú.n.g đầu tiên đã là đạn thật.

"Aaaaa——!" Có tiếng hét thất thanh vang lên.

Bác Vương bịt miệng, toàn thân r/un r/ẩy. Điền Điềm tái mét mặt mày nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh không để mất kiểm soát. Còn tôi thì thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Viên đạn t.ử vo/ng đã n/ổ rồi. Năm viên còn lại, hoặc là đạn tăng tốc, hoặc là đạn rỗng.

Tôi sẽ không c.h.ế.t.

16.

Đôi chân Triệu Lỗi run lẩy bẩy, nhưng gã vẫn phải nhặt khẩu s.ú.n.g lục còn dính vệt m.á.u tươi lên.

"Không... không sao rồi... đạn thật đã n/ổ rồi..." Gã tự trấn an bản thân. Họng s.ú.n.g chĩa thẳng vào thái dương.

Đoàng!

Là một viên đạn tăng tốc. Vòng tay gã nhảy số đi/ên cuồ/ng: [Trúng đạn! Tốc độ tiêu thụ oxy x10!]

Mức tiêu thụ 1,5 tệ mỗi phút ban đầu, trong chớp mắt đã vọt lên 15 tệ. Nhưng ít ra gã vẫn còn sống.

Đến lượt Điền Điềm. Cô bé cầm s.ú.n.g lên với gương mặt không chút cảm xúc, động tác dứt khoát vô cùng.

[Tốc độ tiêu thụ oxy x5!]

Bác Vương trúng đạn x20. Còn tôi trúng đạn x45.

Cuối cùng là Lâm Trí Viễn. Hắn nhã nhặn cầm s.ú.n.g lên, trên mặt thậm chí còn mang theo ý cười. Sáu viên đạn đã b.ắ.n ra năm viên, viên còn lại chắc chắn là đạn rỗng. Hắn hoàn toàn không phải gánh chịu bất kỳ rủi ro nào.

Cạch.

Sú/ng không n/ổ. Hắn bình thản đặt s.ú.n.g xuống, chỉnh lại măng sét áo sơ mi.

"Nhóm thứ nhất kết thúc. Số người t.ử vo/ng: 1."

Lâm Trí Viễn không thèm liếc nhìn x.á.c c.h.ế.t của Trương Đức Quý lấy một cái, xoay người trở về chỗ ngồi. Triệu Lỗi cuống cuồ/ng bò lết đến trước mặt Lâm Trí Viễn, quỳ sụp xuống.

"Lâm tổng! Lâm tổng c/ứu mạng! Tôi trúng đạn tăng tốc 10 lần! Mỗi phút tốn tận 15 tệ! Tôi... trên người tôi chỉ có 2000 tệ, không trụ nổi hai tiếng rưỡi!" Cảm xúc của gã cực kỳ kích động, vòng tay hiển thị nhịp tim đã vượt ngưỡng 200. Mà nhịp tim cao lại càng khiến lượng oxy tiêu thụ tăng thêm. Hiện tại, mức tiêu tốn mỗi phút của gã đã áp sát con số 25 tệ.

Lâm Trí Viễn cau mày, nhìn gã đầy mất kiên nhẫn: "Anh bình tĩnh lại đi, tim đ/ập nhanh thế kia thì oxy tốn càng nhiều."

"Tôi không bình tĩnh nổi! Lâm tổng, c/ầu x/in Ngài!" Triệu Lỗi dập đầu như tế sao.

Lâm Trí Viễn thở dài, giơ tay thao tác trên vòng tay.

[Người chơi số 1 chuyển khoản cho người chơi số 35: 5000 tệ]

"Đủ cho anh dùng vài tiếng rồi. Khi nào số dư còn 100 tệ thì hãy đến tìm tôi."

Triệu Lỗi dập đầu tạ ơn rối rít.

Nhóm thứ hai gồm sáu người r/un r/ẩy bước lên. Họ chọn khẩu s.ú.n.g số 12.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
490
4 U U Lục Minh Chương 30.
6 Bên vực thẳm Chương 6
8 Ba quy tắc Chương 11
9 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17

Mới cập nhật

Xem thêm