Duy Nhất

Chương 5

28/01/2026 19:29

Lục Hành tiếp nhận sự thật hoang đường này một cách trơn tru đến đ/áng s/ợ:

“Lệ thuộc kiểu gì?”

Tôi nhắm mắt lại, nói ra toàn bộ:

“…Muốn ngửi.”

Cậu ta cụp mắt nhìn tôi, môi mỏng khẽ mở:

“Chỉ muốn ngửi thôi sao?”

“…Muốn chạm. Muốn hôn.”

Lời vừa dứt, khát vọng đối với pheromone lấn át hoàn toàn lý trí. Tôi nhắm mắt, hôn lên môi cậu ta.

Vì quá sướng, tôi chỉ chịu được hai giây đã không thể không rời ra.

Tôi khổ sở nói:

“X–xin lỗi… vừa rồi tôi lại lên cơn rồi.”

Đột nhiên pheromone bùng lên dữ dội, chân tôi mềm nhũn, không kh/ống ch/ế được liền trượt xuống đất. Nhưng Lục Hành đã kịp vươn tay kéo tôi lại.

Bàn tay to của cậu ta siết ch/ặt lấy eo tôi, rồi ấn tôi vào trong lòng mình:

“Chỉ thả chút pheromone mà đã mềm nhũn chân như vậy… nh.ạy cả.m thế sao?”

Bị cậu ta ôm sát, toàn thân tôi như bị dòng điện chạy qua. Lần này không chỉ chân mềm, mà ngay cả đầu ngón tay cũng run lên theo phản xạ.

Ngẩng đầu lên lần nữa, tôi phát hiện trước mắt mình mờ mịt một tầng sương.

“Vậy thì… theo lý mà nói”

Lục Hành đưa ngón cái lau đi giọt nước nơi khóe mắt tôi,

“Cậu có thể bị đá/nh dấu sao?”

Tôi kinh hãi chớp mắt, cố ép nước mắt lui lại:

“S–sao có thể được?! Tôi là beta, tuyến thể trên cổ không giữ được pheromone đâu!”

Lục Hành bỗng vươn tay, xoa lên sau gáy tôi.

Tôi suýt nữa lại mềm chân quỳ xuống

Cứ tiếp tục như thế này, tôi sẽ thật sự xong đời mất.

Sức hấp dẫn của cậu ta đối với tôi… quá crí mạng.

“Lục Hành, hôm nay cậu có rảnh không?”

“Có. Sao vậy?” Cậu ta đáp

Tôi do dự một chút rồi nói:

“Chiều nay… cậu có thể đi b/ệnh viện cùng tôi không? Tôi muốn đi khám thử, biết đâu… có thể chữa được thì sao.”

....

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Hóa ra người bạn cùng phòng lạnh lùng này lại là kiểu ngoài lạnh trong nóng.

Chỉ dựa vào lời nói suông của tôi rằng mình ngửi được pheromone của Alpha — chuyện này hoàn toàn trái với kiến thức sinh lý — nói không chừng còn bị khuyên đi khám khoa t/âm th/ần.

May mà có Lục Hành đi cùng, ít nhất cũng có thêm chút hy vọng và manh mối.

6

Kết quả chẩn đoán… không mấy khả quan.

“Căn b/ệnh này gọi là hội chứng beta thiếu hụt pheromone.”

Bác sĩ đẩy gọng kính “Trên toàn thế giới mới chỉ ghi nhận một ca duy nhất.”

Tôi đ/au đầu hỏi:

“Nhưng mười tám năm trước giờ cháu chưa từng biểu hiện gì cả… sao vừa gặp Lục Hành thì lại phát b/ệnh?”

Bác sĩ chỉ về phía Lục Hành:

“Mười tám năm qua, tuyến thể của cậu luôn trong trạng thái ngủ yên. Pheromone của cậu ấy đã đá/nh thức nó.”

“Sau này, cậu có thể — và cũng chỉ có thể — ngửi được pheromone của cậu ấy.”

Tôi im lặng.

Ở đại học, sống cùng Lục Hành, mỗi lần phát b/ệnh còn có thể tìm cậu ta để xoa dịu.

Nhưng nếu sau này tốt nghiệp…

Nếu lúc đó cậu ta không còn ở bên tôi nữa thì sao?

Nghĩ đến cảm giác nóng bức khó chịu đến phát đi/ên kia, tôi nhíu ch/ặt mày, đến mức có thể kẹp ch*t cả ruồi.

Cuối cùng cũng chỉ còn cách… cắn răng mà chịu đựng thôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm