Giọng rất thấp.
“Là vì Tô Ánh Tuyết sao?”
Tôi cắn môi.
Mặc nhiên thừa nhận.
“Cô ấy là con gái của một người bác thân thiết với gia đình tôi.”
“Chúng tôi quen nhau từ nhỏ.”
“Cùng học Đông y.”
“Hiện giờ cô ấy làm ở Viện Nghiên c/ứu Đông y tỉnh.”
“Thỉnh thoảng sẽ tới đây trao đổi chuyên môn.”
Anh bình tĩnh giải thích.
Ánh mắt vẫn luôn dõi theo tôi.
“Chỉ vậy thôi.”
“Nhưng hai người... rất xứng đôi.”
Ngay cả tôi cũng thấy giọng mình đầy vị chua chát.
Anh ngẩn người.
Sau đó nhẹ nhàng lắc đầu.
“Lâm Khê.”
“Em là em.”
“Cô ấy là cô ấy.”
“Việc tôi giữ em lại.”
“Chăm sóc em.”
“Không liên quan đến cô ấy.”
Anh dừng một chút.
Rồi nghiêm túc nói:
“Em ở hay đi.”
“Nên được quyết định bởi bệ/nh tình và ý nguyện của chính em.”
“Chứ không phải vì bất kỳ ai khác.”
“Nhưng... cây đào vẫn chưa nở hoa.”
Tôi nhìn anh.
Nước mắt càng rơi dữ dội hơn.
“Tôi vẫn có thể ở lại... đến lúc hoa nở không?”
Anh nhìn gương mặt khóc đến lem luốc của tôi.
Rất lâu không lên tiếng.
Đột nhiên.
Anh đưa tay nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của tôi.
Bàn tay anh rất lớn.
Ấm áp và khô ráo.
Bao trọn lấy tay tôi.
“Ở đến khi nào em muốn đi thì thôi.”
“Nhưng lần sau không được tự ý bỏ đi như vậy nữa.”
“Cơ thể là của chính em.”
“Phải biết trân trọng.”
Tôi siết ngược lại tay anh.
Ra sức gật đầu.
Anh mặc cho tôi nắm lấy.
Không hề rút tay về.
Ngoài cửa sổ.
Không biết từ lúc nào cơn mưa đã ngừng.
Ánh trăng len qua khung cửa.
Rơi lên gương mặt nghiêng của anh.
Dịu dàng như một vầng trăng sáng.
Sau khi khỏi bệ/nh.
Tôi cảm thấy mình như gặp họa được phúc.
Thẩm Thanh Ngô vẫn đối xử với tôi rất dịu dàng.
Nhưng ranh giới rõ ràng giữa chúng tôi dường như đã mờ đi.
Anh cho phép tôi ngồi bên cạnh khi anh đọc sách.
Yên lặng không làm phiền.
Những đêm tôi gi/ật mình tỉnh giấc vì á/c mộng.
Anh sẽ gõ cửa bước vào.
Đốt cho tôi một nén hương an thần.
Giữa chúng tôi.
Âm thầm nảy sinh một sự thân mật không cần nói thành lời.
Chị Chu đến thăm tôi.
Không khỏi cảm thán:
“Khí sắc tốt lên hẳn rồi.”
“Ánh mắt cũng khác trước.”
“Bác sĩ Thẩm đúng là thần y!”
Sau đó.
Chị bắt đầu nghiêm túc lên kế hoạch cho tôi tái xuất.
Tôi đã biến mất quá lâu.
Thị trường vốn rất mau quên.
Cần phải có một cơ hội thích hợp.
“Có vài chương trình truyền hình muốn mời em.”
“Xem thử đi.”
Chị đưa cho tôi vài kịch bản.
Tôi lật xem.
Phần lớn đều là các show giải trí nhanh.
Chuyên tạo chủ đề, câu view.
Cho đến khi tôi nhìn thấy quyển cuối cùng.
《Ánh Sáng Kế Thừa – Chuyên đề Đông y》