Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 1709: Người thành ra thế này còn có thể chạy được à?

05/03/2025 10:06

Cả người cô đầy thương tích, toàn thân đều là m/áu, không nhìn ra sống ch*t, cả người cả mặt Tiểu Bảo trong lòng cô cũng toàn là m/áu, không biết là m/áu cậu nhóc hay là m/áu của Ninh Tịch.

Một tên lính đ/á Ninh Tịch một cái rồi ch/ửi rủa: "Con khốn! Hại chúng ta ch*t mất hai người anh em!"

Tên lính còn lại không nhịn được nói: "Đừng có lải nhải nữa, bên trên đã căn dặn là phải lăng trì! Nhanh ra tay đi! Tránh đêm dài lắm mộng!"

"Chậc chậc, "lăng trì" thú vị nhất là tiến hành lúc người ta còn tỉnh, để cô ta trơ mắt nhìn từng khúc từng khúc trên cơ thể mình bị c/ắt lìa hết, chỉ còn lại xươ/ng, c/ắt cho đến ch*t, giờ cô ta như thế này đúng là chán ch*t… Nhưng mà này, mày nói xem nếu Lục Sùng Sơn thấy cháu mình thành một đống thịt nát thì sẽ có vẻ mặt gì đây?"

Phần lớn tâm lý của đám lính đ/á/nh thuê hung á/c này rất bi/ến th/ái, dường như gi*t chóc quá nhiều mà thành nghiện, lấy việc tr/a t/ấn người làm thú vui, lúc này ai nấy đều có vẻ rất mong chờ.

"Chỉ tiếc là người đẹp thế này, dựa vào thân thủ của cô ả nếu vứt thằng nhóc này lại thì thật ra cũng có cơ hội thoát, chậc chậc… Lady first, đành ra tay từ cô trước vậy…" Gã lính đ/á/nh thuê cầm một con d/ao sắc lẻm cười cợt tới gần cô gái.

Lục Đình Kiêu và Vân Thâm thấy vậy thì sắc mặt liền thay đổi, tuy không nghe thấy tiếng nhưng zoom lại gần thì có thể dựa vào việc đọc khẩu ngữ cũng đoán được đại khái cuộc đối thoại của họ.

Tên lính kia tới gần Ninh Tịch, vẻ mặt lạnh lẽo nhưng lại ẩn hiện vui sướng, phất tay một cái liền rạ/ch một vết trên tay Ninh Tịch, m/áu tươi lập tức chảy xuống.

Đang muốn ra tay tiếp thì không biết hắn ta nghĩ đến cái gì mà tạm dừng động tác, lấy một thứ đồ từ trong ng/ực ra.

Đó là một cái còi màu bạc khoảng chừng ngón tay cái, bên trên khắc hoa văn cổ.

Cái còi này là lúc trước hắn ta lục soát trên người cô ả này thì thấy, vì thấy hoa văn này có lai lịch lớn nên lén giữ lại.

Tên lính nhìn nhìn biểu tượng hoa văn kia, lại nhìn Ninh Tịch một cái, trên mặt thoáng lộ ra vẻ chần chừ.

Sao cô ả lại có thứ này trên người? Không phải cô ta và… gia tộc trong truyền thuyết kia có qu/an h/ệ gì đấy chứ… không thể như vậy được…

Nhưng thế thì sao thứ đồ chơi này lại xuất hiện trên người cô ả này? Rất ít người biết về biểu tượng này thế nên không thể tùy tiện có trên một cái còi được, còn nữa, thứ này dùng để làm gì?

Tên lính càng nghĩ càng thấy lạ, thử thổi nhẹ cái còi kia một cái, thứ này có hình dáng của một cái còi nhưng lại chẳng có chút âm thanh gì, có vẻ như trong là ruột đặc thì phải…

Sau đó gã lại tỉ mỉ quan sát cái còi kia...

"Này! Mày lề mề cái gì thế?"

Mãi đến khi có người thúc giục, tên lính kia mới cất cái còi đi: "Má mày! Giục cái con khỉ! Gấp cái gì chứ! Người thành ra thế này còn chạy được à!

Thôi vậy, mặc kệ con bé này có lai lịch gì, có qu/an h/ệ gì với gia tộc kia thì hôm nay cũng phải ch*t! Với lại gia tộc kia cũng chỉ có trong truyền thuyết, sao có thể là thật được…

Sau khúc nhạc dạo ngắn ngủi này, tên lính kia lại cầm d/ao lên tiến tới gần cô gái…

Đúng vào lúc này, tên lính đang nở nụ cười khát m/áu bỗng trợn to mắt, ngã thẳng xuống.

"Ai?"

"Cái khỉ gì thế!"

Đám lính đứng xung quanh hấp tấp rút vũ khí ra, cảnh giác nhìn bốn phía nhưng đến cái bóng còn chưa bắt được thì đã thi nhau ngã xuống, mãi đến khi trong tòa thành hoang phế chỉ còn lại sự tĩnh mịch…

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Bị Anh Em Song Sinh Lừa Dối, Chim Hoàng Yến Mang Thai Bỏ Trốn

8
Tôi là người lưỡng tính, được Lục Tranh nuôi bên cạnh làm chim hoàng yến suốt ba năm. Ngày phát hiện mình ngoài ý muốn mang thai, tôi nghe lén được em trai song sinh của anh ta nói: “Anh, em giả làm anh, động vào chim hoàng yến của anh lâu như vậy, nếu cậu ta biết thì sẽ không tức giận bỏ chạy chứ?” Lục Tranh thờ ơ đáp: “Sợ gì chứ, cậu ta không nỡ đâu.” “Hơn nữa, cũng đâu phải lần đầu đổi người.” “Nhưng đừng chơi đến mức khiến người ta mang thai, tôi chê bẩn.” Những dòng bình luận xuất hiện trước mắt tôi. “Cười chết mất, nam phụ mang thai rồi mà còn ngốc nghếch mừng thầm, nào biết Lục Tranh chưa từng chạm vào cậu ta, là em trai song sinh của anh ta làm cậu ta mang thai.” “Trong lòng Lục Tranh chỉ có ánh trăng sáng được anh ta cưng chiều từ nhỏ, cho dù nam phụ mang thai con của anh ta thì anh ta cũng sẽ bắt nam phụ cút đi cùng đứa bé.” Tôi không khóc cũng không làm loạn, tiếp tục làm chim hoàng yến cho Lục Tranh giả. Sau lưng, tôi lén đặt lịch phẫu thuật phá thai, đặt vé máy bay ra nước ngoài. Ngày anh ta bắt được tôi đi làm phẫu thuật phá thai, anh ta phát điên bóp cổ em trai mình: “Ai cho phép mày chạm vào em ấy?”
ABO
Boys Love
0
tái ngộ Chương 6