Thái dương truyền đến cơn đ/au dữ dội, tôi dùng tay sờ vào, là m/áu.

Chiếc gạt tàn rơi xuống đất phát ra âm thanh chói tai.

Tần Giang Hà ngồi nghiêm chỉnh trên chiếc xe lăn mà tôi quen thuộc, tức gi/ận nói: "Cậu nói lại một lần nữa, cậu muốn làm gì?"

Tôi nhìn anh ấy hồi lâu rồi mỉm cười: “Muốn làm người chăm sóc cho anh.”

Thuận tay quệt lên trên một cái, cúi xuống nhặt chiếc gạt tàn đẫm m/áu trên mặt đất rồi đi về phía Tần Giang Hà.

“Anh không thể không cần người chăm sóc mãi được. Bác Trần tuổi cũng đã cao rồi, anh to cao thế này, mỗi lần giúp anh vận động hao tốn rất nhiều sức lực.”

“Huống hồ, anh lại khó chăm sóc, nhiều tật x/ấu, tính khí thì khó ưa, ngoại trừ tôi ra thì không có ai có thể chịu đựng nổi nữa.”

Tần Giang Hà kìm nén cơn tức gi/ận, dùng ngữ khí cứng ngắc nói: “Tiêu Nhuận, mười năm tôi bồi dưỡng cậu không phải để cậu đi làm cậung việc phục vụ người khác.”

“Tôi không cần cậu. Ngày mai cậu nhất định phải ra nước ngoài, phía bên hiệu trưởng Ngô tôi….”

Tôi đứng bất động trước mặt Tần Giang Hà, cúi đầu nhìn anh: “Tần Giang Hà, tôi sẽ không ra nước ngoài.”

Đưa gạt tàn th/uốc lá qua: “Anh đ/á/nh ch*t tôi đi.”

Tần Giang Hà tức gi/ận đến mức hô hấp trở nên nặng nề, gi/ật lấy gạt tàn, vung tay lên, nhìn thấy vết thương trên trán tôi, ngập ngừng không ra tay.

Tôi cúi xuống, hai tay nắm lấy thành ghế xe lăn, nhìn anh mỉm cười: “Không nỡ sao?”

Tần Giang Hà tránh ánh mắt của tôi, có chút khó hiểu: “Tiêu Nhuận, rốt cuộc cậu muốn làm cái gì? Tiền đồ rộng mở phía trước thì không muốn, hà tất phải lãng phí thời gian ở bên tôi. Chẳng lẽ cậu có thể cả đời làm một thằng osin.”

“Không được à?” Tôi nói, “Tần Giang Hà, nếu như em tình nguyện làm người chăm sóc cho anh cả đời thì sao?”

Tần Giang Hà không dám nhìn tôi, nắm ch/ặt tay vịn, xươ/ng ngón tay trắng bệch.

Giọng nói của anh khàn khàn và kiên quyết: “Tôi không đồng ý.”

Kỹ năng diễn xuất ki/ếm như này, kiếp trước tôi lại không phát hiện ra.

Nhưng thật sự bị anh ta đ/ập vỡ một cái gạt tàn rồi.

Giống với bối cảnh ở kiếp trước.

Sau khi anh ấy nghe thấy vậy liền gi/ận tím người, dùng gạt tàn th/uốc lá ném tôi, m/ắng tôi bằng những lời lẽ khó nghe nhất. Nói rằng dáng vẻ không có tham vọng của tôi khiến người khác thấy gh/ét.

Tôi gi/ận dỗi bỏ ra nước ngoài, năm năm không về, thể rằng nhất định phải làm nên sự nghiệp, khiến Tần Giang Hà phải nhìn tôi bằng con mắt khác.

Sau này sự nghiệp của tôi thành công, Tần Giang Hà ch*t rồi.

Tôi kế thừa di sản của Tần Giang Hà, bao gồm cuốn album ba nghìn năm trăm bức ảnh của anh ấy.

Bên trong có vô số những bức ảnh của tôi và nhiều suy tư không thể diễn tả bằng lời.

Anh bị mắc kẹt căn phòng nhỏ bé, sống sót suốt năm năm dựa vào những bức ảnh, cuối cùng không thể trụ được nữa và ch*t khô héo cùng với đôi chân của mình.

Mà sau khi anh ấy ch*t, tôi trở thành Tần Giang Hà thứ hai.

Tần Giang Hà không đứng lên được, tôi từ bỏ đôi chân của chính mình, ngồi trên chiếc xe lăn cũ, để cho hai chân trở nên cứng ngắc và teo đi.

Dường như trải qua nỗi đ/au khổ giống anh ấy sẽ đến càng gần anh ấy hơn.

Là có thể ôm anh vượt qua khoảng cách giữa thiên đường và con người.

Những tháng ngày như thế, tôi không muốn trải qua nữa.

Hơn hai mươi năm đã bỏ lỡ, Tần Giang Hà phải bù đắp cho tôi.

Bây giờ lại muốn đuổi tôi đi, nhưng không thể được nữa rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nam Phụ Phản Diện Thanh Lọc Cơ Thể

Chương 13
Để chinh gục Hứa Hào Kỳ, tôi đã chơi một ván bài liều, chuốc một liều th/uốc cực mạnh. Th/uốc mạnh thật, cả quá trình hắn chẳng có chút tình cảm nào, hoàn toàn dùng sức trâu. Sáng hôm sau tỉnh dậy, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện hàng loạt bình luận chạy dọc màn hình: 【Thằng nam phụ này kinh t/ởm thật sự, dám hạ th/uốc nam chính! Anh nhà tỉnh lại chắc chắn cảm thấy bản thân bẩn thỉu đến cực điểm.】 【Chính vì lần này thằng cha này hạ th/uốc quá tay, khiến nam chính sau này ở bên thụ chính đều bị bóng m/a tâm lý, cũng may có thụ chính hết lần này đến lần khác an ủi, cổ vũ anh ấy.】 【Đúng là tự làm tự chịu, sau vụ này nam chính sẽ hoàn toàn chán gh/ét nó, chút tình nghĩa cuối cùng cũng bay sạch. Thằng này không chỉ mất trắng gia sản mà cả nhà còn bị nam chính tống cổ ra nước ngoài. Nghĩ đến cảnh cả nhà nó làm kẻ lang thang đầu đường xó chợ ở nơi đất khách, còn nam chính và thụ chính thì ngọt ngào bên nhau là thấy sướng rơn cả người.】 Y hệt những gì bình luận nói, Hứa Hào Kỳ tỉnh dậy với khuôn mặt lạnh như tiền: "Cậu đúng là không từ th/ủ đo/ạn." Nói xong, hắn đi thẳng vào phòng tắm, bộ dạng như muốn kỳ cọ cho bong luôn một lớp da. Tôi chỉ có thể mang cái thân x/á/c đ/au nhức, lồm cồm bò dậy chuồn lẹ. Giây tiếp theo, chủ shop gửi tin nhắn cho tôi: "Khách yêu ơi, ngại quá, bên mình gửi nhầm hàng rồi, món bạn nhận được là th/uốc... hạ hỏa."
5.85 K
3 Lấy ác trị ác Chương 12
6 Mượn Âm Hậu Chương 5
11 Làm Kịch Chương 10
12 HẠT ĐẬU NHỎ Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm