[BL] Điên Cuồng Vì Em

Chương 5.

01/08/2025 16:13

Tôi sửng sốt nhìn gã sát nhân, à, bây giờ phải xưng hô là Cale. Vẫn chưa thể bình tĩnh lại, tôi nói năng lộn xộn, cố gắng biểu đạt ý muốn của mình:

"Tôi...ơ...muốn nhờ....muốn nhờ anh..."

Cale nhướng mày.

Cái nhìn chằm chằm của gã càng khiến tôi r/un r/ẩy và hoảng lo/ạn, nỗi sợ gã sẽ gi.ết mình nếu gã mất kiên nhẫn càng khiến tôi không thể tập trung. Sự giằng co giữa lương tâm lí trí và h/ận th/ù khiến tôi vã mồ hôi. Tôi dừng lại, hít sâu rồi thở ra, nghĩ đến hũ tro của mẹ ở nhà, nghĩ đến những đò/n đá/nh đ/ập tà/n nh/ẫn của lũ b/ắt n/ạt, tôi bấu mạnh vào đùi ép bản thân tỉnh táo, nói:

"Tôi muốn nhờ anh...thuê anh..."

Hai từ cuối phát ra khỏi cổ họng khiến ruột gan tôi đảo lộn:

"Gi.ết người."

Cale trầm ngâm nhìn tôi.

Tôi cúi gằm mặt xuống, bàn tay lục khắp người, lôi ra những tờ tiền cũ đã nhàu nát, tất cả những món giá trị còn sót lại trong người đặt lên bàn.

Một mớ hỗn độn, chẳng là gì cả.

Tôi nhận ra bản thân đã nghèo và khốn khổ đến mức gom tất cả tài sản cũng không nổi mấy trăm nghìn. Sự im lặng của Cale càng khiến tôi rơi vào sợ hãi, cuối cùng, tôi giương đôi mắt nhìn thẳng vào gã, nói:

"Cả căn nhà kia. Ngoại trừ hũ tro của mẹ tôi, chỉ cần anh giúp tôi, tất cả đều cho anh."

Cale nhíu mày, gã cười khẩy, xoay người bước vào gian bếp và bỏ lại một câu:

"Đi về đi nhóc con, làm sao lại có mấy suy nghĩ linh tinh như thế?"

Tôi đi theo gã, nói nhanh:

"Ca...Cale, tôi b...biết anh là sát nhân. Xin anh hãy..."

Gã ta đột ngột xoay người lại. Tôi không phản ứng kịp, hoảng h/ồn vấp chân ngã ra đằng sau. Căn phòng bếp quá u ám, cả khuôn mặt Cale chìm trong bóng tối, chỉ có đôi mắt xanh nhạt của gã như phát sáng nhìn xuống đôi chân của tôi, trong phút chốc, tôi thấy cơ mặt Cale vặn vẹo. Tôi không nhìn rõ gã, nhưng với cặp mắt ấy tôi đoán rằng thị lực của gã rất tốt. Vì tầm nhìn của gã đang dừng trên những vết thương, vết bầm và s/ẹo trên chân tôi, nó nhiều và dày đặc, chồng lên nhau, từng mảng tím tái đến sợ.

'Tách' - đèn được bật lên.

Cả thân hình g/ầy gò của tôi được ánh sáng bao phủ, hiện rõ bộ đồng phục học sinh cũ dơ hầy, với khuôn mặt đầy vết thương của tôi, biểu cảm của Cale dần trở nên đ/áng s/ợ.

Sát khí, tôi không biết phải gọi hay miêu tả thế nào, chính x/ác thì từ người gã tỏa ra một cảm giác áp bức đe dọa. Gân xanh nổi lên đầy tay gã, hình xăm đầu lâu trên cánh tay như sống động, và đôi mắt dần tối đi.

Tôi biết, gã đang tức gi/ận.

Quả nhiên, tôi đã đặt cược đúng. Qua bao năm, tình cảm của gã dành cho tôi vẫn vẹn nguyên như vậy, vẫn thương tôi như thế.

Bởi vì, Cale từng nói, tôi là ánh sáng của đời gã.

Tôi chẳng biết gã yêu tôi từ bao giờ, cơ mà, những năm gần đây tôi biết gã đã từng theo dõi tôi. Chúng tôi đã gặp mặt nhau rất nhiều lần, mỗi lần Cale đều ở trong một bộ dạng khác.

Tôi biết, và tôi cũng giữ yên lặng.

Bây giờ, tôi thật hèn nhát, nhưng tôi muốn dựa vào tình cảm của gã để trả th/ù.

Lấy hết can đảm còn sót lại, tôi vươn tay nắm lấy ống quần của Cale. Gã để yên cho tôi động chạm, thậm chí, trong đôi mắt ấy còn có tia sáng lóe qua. Nước mắt tôi lăn dài trên má, giống như năm xưa tôi từng túm lấy hắn khóc lóc khi bị b/ắt n/ạt. Và tôi chắc chắn, dù thế nào, Cale sẽ không từ chối tôi.

"Làm ơn, hãy giúp tôi, c/ầu x/in anh..."

Tôi khóc đến nghẹn ngào:

"Mẹ tôi đã bị bọn chúng hại ch.ết, tôi cũng chịu đủ hànhz hạz, c/ầu x/in anh, hãy...hãy gi.ết chúng."

Cale khom người, quỳ bằng một chân, nắm lấy tay tôi, gã nói:

"Nói cho em biết, tôi không muốn giúp không công. Tôi là đồng tính, hiện tại tôi khá vừa mắt em đấy. Nếu em chịu lên giường với tôi, những kẻ đã làm em tổn thương, tôi sẽ không tha một tên nào."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Tôi Không Còn Bám Lấy Đối Tượng Yêu Qua Mạng Lạnh Nhạt Nữa

Chương 10
Để huấn luyện đối tượng yêu qua mạng vốn lãnh cảm, tôi lúc nào cũng cố ý quyến rũ anh ấy: 【Bảo bối, em mới mua một đống đồ hay ho rồi chui vào trong chăn tự chơi một mình nè, lúc em dùng anh có muốn nghe không?】 Anh ấy đáp lại tôi: 【Được.】 Dù anh ấy không mấy hứng thú, nhưng tôi vẫn vui vẻ bật cuộc gọi thoại lên. Lúc này, đạn mạc bất ngờ xuất hiện trước mắt tôi: 【Nữ phụ đã nỗ lực đến mức này rồi, tiếc là nam chính vẫn chẳng có chút hứng thú nào với cô ta.】 【Sáng nay, bạn cùng phòng của nữ phụ vô tình nhìn thấy ảnh cơ bụng của anh người yêu qua mạng lưu trong điện thoại nữ phụ, liền ra giá hẳn một trăm nghìn nhân dân tệ để nữ phụ nhượng lại anh này cho cô ta, thế mà nữ phụ còn không chịu đấy.】 【Tôi khuyên nữ phụ tốt nhất là bán lại đi, bằng không về sau hai người họ cũng tự yêu nhau thôi.】 【Nữ phụ vẫn chưa biết nam chính chính là thái tử gia nhà ông chủ của bố cô ta đâu nhỉ? Mỗi lần nữ phụ đến nhà, anh ta đều rất lạnh nhạt, có gặp mặt ngoài đời thì cũng chẳng bắn ra tia lửa tình nào đâu.】 【Bạn cùng phòng với nam chính đều có tiền, ở bên nhau đúng kiểu môn đăng hộ đối. Sau này nam chính biết chuyện nữ phụ từ chối bán lại mình, ôm hận vì cô ta làm lỡ dở hai người họ, chỉ dùng một câu nói đã khiến bố nữ phụ bị sa thải.】 Cuộc gọi thoại vừa kết nối, tôi đột nhiên cúp máy. Tôi ủ rũ nói: 【Tự nhiên em hết muốn cho anh nghe rồi.】
28
10 Bệnh Cũ Chương 13
11 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm