Yêu Lại Từ Đầu

Chương 3

25/08/2026 21:11

"Không thèm lảm nhảm với cậu nữa, chẳng đàng hoàng gì cả."

Cúp điện thoại xong, tôi c.ắ.n môi giằng x/é nửa ngày, cuối cùng vẫn quyết định đẩy cửa đi ra.

Phải tranh thủ ăn sạch sành sanh Tống Nghiên sớm một chút, như vậy anh sẽ không thể hối h/ận được nữa.

6.

Tầng ba có bốn căn phòng, lần lượt là phòng của Tống Nghiên, của tôi, thư phòng của Tống Nghiên và một phòng khách để trống.

Khe cửa thư phòng hắt ra ánh sáng, anh vẫn đang ở trong đó.

Xung quanh tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng tim đ/ập của tôi dường như vang lên đặc biệt rõ.

Tôi rón rén bước vào phòng Tống Nghiên, bên trong là một phong cách hoàn toàn trái ngược với phòng tôi.

Tường màu be, ga giường xanh sẫm, đơn giản gọn gàng, y hệt như con người anh vậy.

Trong phòng chỉ có một ngọn đèn ngủ đầu giường đang sáng.

Tôi c.ắ.n c.ắ.n môi, dè dặt bò lên giường, rồi cuốn mình vào trong chiếc chăn mà ngày thường Tống Nghiên vẫn đắp.

Một mùi hương thanh mát thoang thoảng bao trọn lấy tôi, đó là mùi vị thuộc về Tống Nghiên.

......

Trong lúc tôi gần như sắp ngủ thiếp đi.

Cửa mở rồi, là Tống Nghiên về phòng!

Tôi nhắm mắt giả vờ ngủ say, trong bóng tối lắng nghe tiếng đóng cửa, tiếng bước chân.

Lúc tiếng bước chân đến trước giường, dường như đã khựng lại một lúc.

Tiếp đó là tiếng mở đóng tủ quần áo, tiếng vặn vòi nước...

Mãi đến khi nghe thấy tiếng nước chảy trong phòng tắm, tôi mới dám lén lút mở mắt ra.

Cánh cửa phòng tắm mờ đục hắt ra bóng người mờ ảo, thấp thoáng ẩn hiện giữa màn hơi nước mịt m/ù.

Tim tôi đ/ập thình thịch liên hồi.

Đột nhiên, tiếng nước ngừng lại, toàn thân tôi căng cứng, vội nhắm nghiền mắt.

Nghe thấy tiếng mở cửa, tiếng bước chân, ngay sau đó anh lật một góc chăn lên rồi nằm xuống.

Mỗi một cử động nhỏ nhặt nhất đều đang gi/ật dây th/ần ki/nh của tôi.

"Tách", đèn tắt rồi.

Sự chờ đợi cứ như thể dài bằng cả một thế kỷ, Tống Nghiên bất động chẳng nhúc nhích.

Tôi hé mắt lén nhìn, đ/ập vào mắt là góc nghiêng đẹp đẽ của Tống Nghiên.

Sống mũi cao v.út, đường nét đôi môi rõ ràng.

Tay nắm c.h.ặ.t một góc chăn, trong lòng muôn vàn cảm xúc đan xen.

Phải làm sao đây?

Cứ chần chừ do dự thế này, e là tôi sẽ chìm vào mộng đẹp thật mất thôi.

Tôi hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, dứt khoát xoay người một cái, lăn thẳng vào vòng tay anh.

Ngửi được mùi hương thanh mát dễ chịu trên người anh.

Tôi đặt một tay lên vòm n.g.ự.c anh, dẫu cách một lớp áo ngủ nhưng xúc cảm truyền đến lòng bàn tay lại tốt đến lạ kỳ.

Rõ ràng là dân văn phòng ngồi cả ngày, sao lại lén lút luyện được một thân cơ bắp thế này chứ.

Trong tích tắc, toàn thân Tống Nghiên chấn động, sau đó cả người trở nên vô cùng cứng ngắc: "Kiều Kiều?"

Giọng nói trầm thấp mà kìm nén, hệt như giai điệu đàn cello tấu lên những nốt nhạc làm say đắm lòng người.

Phút chốc, hai má tôi nóng hổi như bốc ch/áy, ngượng ngùng níu lấy vạt áo anh.

đá/nh bạo làm tới cùng, tôi hỏi anh: "Tống Nghiên, làm không?"

7.

Sự trầm mặc bao trùm lấy không gian giữa hai chúng tôi.

Không khí tựa hồ đông đặc lại thành màu hổ phách, lập lòe dưới ánh trăng thứ ánh sáng nhàn nhạt nhưng đầy mị hoặc.

Khoảng cách giữa chúng tôi, ngày một kéo gần, gần đến mức có thể nghe rõ tiếng hít thở của đối phương.

Rốt cuộc anh cũng lên tiếng, chất giọng trầm khàn hơi r/un r/ẩy: "Em... chắc chứ?"

Một bàn tay lớn ôm lấy eo tôi, quẩn quanh bên mạn sườn.

Tôi nâng mắt liếc một cái, xuyên qua màn đêm, lờ mờ thấy được khuôn mặt đang căng c.h.ặ.t của anh.

Tôi âm thầm hít một hơi, không lẽ anh ấy bị "yếu"?

Phụ nữ người ta đã chủ động dâng đến tận miệng rồi mà anh vẫn dửng dưng như không à?

Chẳng biết lấy dũng khí từ đâu, tôi đặt một tay lên bụng dưới của anh, lần mò đi xuống...

Giây tiếp theo, đổi lại là một tiếng kêu thất thanh vì mất kiểm soát của anh: "Kiều Kiều!"

Trong lòng gi/ật thót, tôi vội vã buông tay ra.

Vỗ vỗ n.g.ự.c, tôi thở phào một cái: "May quá may quá. Còn tưởng anh không 'lên' nổi..."

Lời còn chưa dứt, tôi đã bị chặn họng lại: "Ưm..."

Đột ngột, trên eo bị siết c.h.ặ.t, một bàn tay ghì c.h.ặ.t lấy gáy tôi.

Giây tiếp theo, trời đất quay cuồ/ng...

8.

Sáng hôm sau tỉnh lại từ trong cơn choáng váng.

Tôi mở mắt, chống người dậy, nhìn ngó xung quanh.

Rèm cửa đóng hờ, trong phòng vắng ngắt chẳng có ai.

Tôi thở hắt ra một hơi dài, may mà Tống Nghiên không có ở đây.

Nếu không, tôi thật chẳng biết phải đối mặt với anh thế nào nữa.

Cố chịu đựng cảm giác khó ở trong người, tôi nhanh ch.óng về phòng, tắm rửa thay đồ xong xuôi mới chậm rãi bước xuống lầu.

Đi đến góc ngoặt cầu thang, tôi thấy dì Yến và Tống Nghiên đang trò chuyện bên bàn ăn.

Dì Yến vừa uống sữa, vừa nở nụ cười vui vẻ chẳng giấu giếm nổi:

"Con trai, bao nhiêu năm nay, cuối cùng con cũng làm đúng được một chuyện rồi đấy."

"Kiều Kiều còn chu đáo hơn đ/ứt đứa con trai ruột này nhiều."

Tống Nghiên có hơi đ/au đầu, đặt miếng bánh mì nướng trên tay xuống, bật cười bất lực:

"Mẹ, con đâu có cản mẹ nhận em ấy làm con gái nuôi đâu."

"Con nghĩ mẹ không muốn chắc, nhưng Kiều Kiều không chịu mà."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
10 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Yêu Lại Từ Đầu

Chương 1
Tôi ở nhờ nhà họ Tống mười năm, với Tống Nghiên luôn là nước sông không phạm nước giếng. Ở công ty, anh là sếp sòng của tôi, còn tôi là một trong những trợ lý của anh. Tan làm, anh là con trai người bạn thân của bố mẹ tôi, thuộc kiểu rất ít khi trò chuyện. Nhưng rồi có một ngày, chúng tôi kết hôn. Anh nói: "Tuổi anh cũng không còn nhỏ, em lại là người biết rõ gốc gác, là một lựa chọn rất tốt." Tôi mỉm cười, che giấu tâm tư: "Vậy thì chúng ta mỗi người đều đạt được thứ mình cần rồi." Cho đến khi tin đồn tình ái giữa tôi và chàng thư ký truyền đi xôn xao khắp nơi. Vị đại lão giới cảng thơm vốn luôn cao ngạo, lạnh lùng bỗng xông vào phòng thư ký. Dưới ánh mắt của bao người, anh đích thân đút bánh ngọt vào miệng tôi: "Vợ tôi dạo này đang mang thai, bình thường phải phiền mọi người chiếu cố nhiều hơn. Tiệc trà chiều hôm nay, tôi mời."
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Thờ Ơ Chương 13
Thật Hay Thách Chương 12