Bùi Vọng phản ứng nhanh nhất, bước tới gi/ật lấy con d/ao trên tay tên b/ắt c/óc đang đờ người ra. Con d/ao rơi xuống đất phát ra tiếng "cách". Thì ra làm bằng nhựa.

Bùi Vọng cởi trói cho tôi, tên b/ắt c/óc đứng im như tượng, Nam Tự Bạch ng/ực phập phồng mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm chúng tôi.

Khung cảnh vô cùng kỳ quặc.

Sau khi cởi hết dây trói cho tôi, x/á/c nhận tôi không sao. Bùi Vọng mới ban cho Nam Tự Bạch một ánh nhìn, lần đầu tiên ch/ửi thề: "Nam Tự Bạch, em bị đi/ên à?"

"Tại sao?" Nam Tự Bạch run giọng: "Rõ ràng trong thông tin tôi cung cấp, đây là vở kịch do Nam Diệu Ứng tự biên tự diễn, tại sao anh vẫn chọn nó?"

"Bởi vì tôi chỉ có một đáp án duy nhất, trong mọi hoàn cảnh."

Nam Tự Bạch không cam lòng: "Nếu đây là thật thì sao?! Anh sẽ vì c/ứu nó mà hi sinh em?"

"Tôi sẽ đề nghị tên b/ắt c/óc gọi cho Tạ Thâm," Bùi Vọng nói: "Xem hắn có muốn c/ứu cái đồ ngốc như mày không."

Nam Tự Bạch mặt tái như tro tàn.

Phủi sạch bụi trên người tôi, Bùi Vọng nắm tay tôi bước đi. Chỉ để lại một câu lạnh băng: "Nam Tự Bạch, chờ nhận giấy triệu tập của tòa đi."

Thật là ảo diệu, tôi như vừa tham gia một màn kịch khách mời.

Nhưng qua chuyện này, tôi hoàn toàn tin rằng Bùi Vọng giờ đây thực sự không còn tình cảm với Nam Tự Bạch. Điều này khiến tôi rất vui.

Về sau tôi mới biết, tên "b/ắt c/óc" kia là một sinh viên ngây thơ ngốc nghếch nào đó mà Nam Tự Bạch thuê. Cậu ấy bảo là quay video ngắn, cậu sinh viên còn tin sái cổ.

Nếu tình huống thực tế không diễn ra như kịch bản của Nam Tự Bạch, có lẽ cậu sinh viên đó vẫn không nhận ra sự bất thường.

Đúng là một băng nhóm tồi tàn, nh/ục nh/ã thật.

Đến nỗi nửa đêm nằm ngủ cũng phải ngồi dậy ch/ửi "đồ đi/ên".

Hôm đó tôi gối đầu lên cánh tay Bùi Vọng, hỏi: "Tình trạng của Nam Tự Bạch bắt đầu từ khi nào, trước đây anh có phát hiện không?"

Bùi Vọng véo nhẹ dái tai tôi: "Trước... cũng tạm coi là bình thường."

Tôi nhịn cười.

"Chúng ta đừng nhắc đến cậu ta nữa được không." Giọng đàn ông thanh lãng pha chút uất ức.

Hắn nghiêm túc nói: "Trong lòng anh chỉ có em, mãi mãi là như vậy."

"Được thôi," tôi nắm lấy bàn tay hắn đang nghịch dưới áo ngủ, bĩu môi: "Nhưng anh đừng động chân động tay nữa được không? Lát nữa lại không kiềm chế được rồi. Rõ ràng đã hứa hôm nay nghỉ ngơi sớm mà."

"...Ừ."

Bùi Vọng ngoan ngoãn một lúc, tay ôm lấy eo tôi. Một lát sau, bỗng khẽ nói: "Bảo bối, cảm ơn em."

Tôi gi/ật mình, ngẩng đầu hôn nhẹ vào cằm hắn: "Sao đột nhiên nói vậy?"

Hắn úp mặt vào cổ tôi, cọ cọ thân mật.

"Ngủ ngon."

Tôi thoải mái tựa vào lòng hắn, nhắm mắt: "Ngủ ngon."

Dưới ánh trăng, chúng tôi ôm nhau chìm vào giấc ngủ. Như mọi khi.

- Hết -

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm