Chuyển đồ xong, cả tôi và Lục Hổ đều mệt rã rời.
Tôi đưa cho nó chai nước: "Cảm ơn nhé."
Uống một hơi hết hơn nửa chai, nó nhìn tôi: "Một chai nước là đuổi khéo tao được rồi à?"
"Thế không thì, úp cho mày bát mì tôm, thêm cái xúc xích nhé?"
"Tao thấy được đấy!"
Lục Hổ sảng khoái đồng ý, tôi liền vào bếp.
Vừa nấu xong hai bát mì tôm thì nó nhận được điện thoại.
Mì tôm còn chưa kịp ăn đã vội vàng bỏ đi.
Thế là tôi một mình chén sạch hai bát mì.
Phải công nhận là môi trường tốt thì cảm hứng vẽ thiết kế cũng dồi dào hơn hẳn.
Bận rộn cả buổi chiều, tôi vươn vai đứng dậy.
Tắm xong mặc đồ ngủ nằm ườn trên sô pha phòng khách, vừa ăn dưa hấu vừa xem show giải trí, sướng không gì bằng.
Cạch ——
Cửa mở ra.
"Lâm Khả, cậu về rồi à, mau lại đây xem ti vi." Tôi vẫy tay về phía cửa, nhưng mắt vẫn dán ch/ặt vào màn hình ti vi.
Cảm nhận được Lâm Khả ngồi xuống bên cạnh, tôi dùng thìa xúc một miếng dưa hấu to.
"Ăn thử đi, ngọt lắm!" Tôi đút cho Lâm Khả.
Lúc này mới phát hiện ra, người ngồi bên cạnh tôi nào phải Lâm Khả, mà là Lâm Lãng!
Mà lúc này, miếng dưa hấu trong thìa của tôi đã đưa đến tận miệng Lâm Lãng.
Đối diện với sự k/inh h/oàng của tôi, anh lại thản nhiên hơn nhiều.
Há miệng, ăn miếng dưa hấu.
Dùng thìa của tôi!
Tim tôi đ/ập thình thịch, mặt đỏ bừng: "Anh anh anh... sao anh lại đến đây nữa, rõ ràng Lâm Khả bảo anh về nhà anh ở rồi mà!"
Trước phản ứng của tôi, vẻ mặt Lâm Lãng chẳng hề thay đổi: "Nhà tôi cũng bị dột rồi."
Tôi: "???"
Khu chung cư cao cấp mấy vạn tệ một mét vuông mà cũng dột được á?