Tôi mím môi, nghiêm túc gật đầu: "Ừm, anh hiểu biết thật đấy..."
Anh khô khan nói: "Đàn ông hiểu đàn ông nhất."
Tôi không vạch trần mà nhìn ra ngoài cửa sổ, chìm vào suy tư.
Nói trước mười năm để Thời Hoài Tự đề phòng ai đó, mọi chuyện hẳn sẽ không tệ hơn.
Nhớ lại cảnh tượng kiếp trước anh bất chấp lao vào biển lửa ôm lấy tôi, tim tôi lại bắt đầu nhói đ/au. Làm sao có thể không rung động được cơ chứ…?
Những việc tốt người khác làm cho mình, sẽ được nhìn thấy.
Đi lại trên đường vài tiếng đồng hồ, khi về đến nhà trời đã khuya.
Dì Lưu đã về rồi.
Phòng khách không bật đèn, Thời Hoài Tự vừa đưa tay ra, tôi liền lao tới, đẩy anh ngã xuống ghế sofa.
Đôi chân dài của anh bất đắc dĩ dang ra hai bên, chống đỡ trọng lượng của tôi. Áo anh xộc xệch, giọng khàn khàn: "Em muốn làm gì?"
"Thời Hoài Tự." Tôi kề sát tai anh, khẽ nói: "Em yêu anh."
Hơi thở của anh ngay lập tức trở nên hỗn lo/ạn. Yết hầu anh chuyển động, tay giữ lấy eo tôi, tránh để tôi bị ngã.
"Xuống đi!" Giọng ra lệnh gần như là hoảng lo/ạn.
Tôi kinh ngạc chớp mắt: "Không phải chứ, anh..."
"Đừng nói." Anh bịt mắt tôi lại, những lời nói ra lạnh lùng vô tình: "Cũng đừng nhìn."
Ánh sáng trước mắt đột nhiên tối sầm, khi tôi chớp mắt, lông mi lướt qua lòng bàn tay ấm áp của anh.
Ai mà biết được ba từ "em yêu anh" lại có sức sát thương lớn đến vậy. Khiến anh hoảng lo/ạn đến thế.
Tôi cười toe toét: "Em yêu anh... em yêu anh..."
Những lời nói đùa tinh nghịch, như lông vũ, gãi vào trái tim anh. Gãi đến nỗi lửa tình bùng ch/áy.
Tôi chống tay lên n.g.ự.c anh, có thể trực tiếp cảm nhận được nhịp tim đang dần tăng tốc dưới lòng bàn tay mình.
Thế là tôi dịu giọng: "A Tự, em yêu anh..." Khoảnh khắc tiếp theo, môi tôi bị anh chặn lại.
Anh mạnh mẽ hơn bao giờ hết, dồn tôi vào góc, không cho phép tôi từ chối tình yêu của anh.
Đôi tay anh vuốt ve khuôn mặt, cổ, rồi nhẹ nhàng nâng lên, như đang chạm vào một báu vật. Say mê và quấn quýt.
"Không ngoan..." Anh thở dài: "Em không đói sao?"
"Đói chứ..." Tôi như một con gấu túi, bám ch/ặt lấy anh, bàn tay thoắt cái luồn vào áo sơ mi của anh: "Đói rồi, ăn cơm..."
Thấy anh vẫn không động đậy, tôi dứt khoát: "Này... anh đã nghĩ ra tên ở nhà cho con chưa?"
Ánh mắt Thời Hoài Tự dần dần tối lại, anh bế tôi đi qua bàn ăn, thẳng tiến vào phòng ngủ.
Một mùi gà nướng hấp dẫn thu hút sự chú ý của tôi. Tôi thò đầu ra nhìn bàn ăn, mắt sáng lên: "Khoan đã, dì Lưu đã để dành đùi gà cho em…!"
"Đừng nghĩ đến nữa." Lần đầu tiên Thời Hoài Tự từ chối tôi một cách tà/n nh/ẫn: "Cơ hội chỉ có một lần, bây giờ anh là người quyết định."
8.
Tôi có cảm giác, Thời Hoài Tự cũng có chút th/ủ đo/ạn đàm phán. Anh đâu phải chỉ có một chút, mà đúng là một gian thương.
Giọng nói của anh thì thầm trong màn đêm, mang tôi đi như một chiếc thuyền nhỏ giữa những con sóng.
Những nụ hôn vụn vặt phủ khắp đầu ngón tay, cuối cùng được anh xoa vào n.g.ự.c tôi.
"Anh là của em." Tôi mê mẩn nhan sắc của anh, "Hừm" một tiếng, lật người đ/è ch/ặt lấy người đàn ông này: "Của em, tất cả là của em..."
Sau đó, tắm xong, mắt tôi díp lại.
Trong lúc ôm anh, bàn tay tôi cứ luẩn quẩn khắp nơi, chiếm hết tiện nghi.
Anh giống như một chú chó lớn ngoan ngoãn, dường như không bao giờ có chút gi/ận dỗi.
"Ninh Ninh."
"Hả?"
Tôi buồn ngủ quá, giọng nói cũng trở nên dính dính.
"Hồi mới kết hôn, em đồng ý đi xem phim với anh, kết quả ngày hôm sau em bị đ/au dạ dày, hủy hẹn, rồi đến bệ/nh viện. Có phải là đi gặp anh ta không?"
Đối với tôi, đó là chuyện đã xảy ra từ rất lâu rồi.
Tôi nhớ lại một chút, dường như không liên quan gì đến Tống Diễn.
Ngày hôm trước Thời Hoài Tự nhờ người mang về cho tôi một chiếc bánh kem nhỏ, thêm vào đó tôi lại ăn một gói chân gà ngâm ớt, nên bị viêm dạ dày ruột. Tôi đến bệ/nh viện truyền nước, lấy th/uốc xong thì về nhà nằm nghỉ.
Nhưng nghe giọng điệu của Thời Hoài Tự, có vẻ không đúng.
Cơn buồn ngủ của tôi ngay lập tức tan biến, tôi ngồi dậy.
Sau một khoảnh khắc sững sờ, Thời Hoài Tự nói: "Anh xin lỗi."
"Anh đừng xin lỗi vội, em không gi/ận." Tôi ngồi khoanh chân: "Em chỉ tò mò, sao anh lại nghĩ là em đi tìm Tống Diễn?"
Theo lẽ thường, với năng lực của anh, có thể dễ dàng nắm bắt lịch trình của tôi, tự nhiên cũng sẽ biết tôi đang nằm nửa sống nửa chế* ở bệ/nh viện truyền nước. Nhưng anh lại không hề điều tra.
Sau một khoảng im lặng ngắn ngủi, Thời Hoài Tự thành thật khai báo: "Anh có thể xem được bảng tin của Tống Diễn."
"Anh ấy không hay đăng bài lên bảng tin mà?"
Bốn mắt nhìn nhau. Cả hai đều thấy được sự nghi ngờ trong mắt đối phương.
Thời Hoài Tự lấy điện thoại ra, đưa cho tôi.
Tôi nóng lòng bấm vào ảnh đại diện của Tống Diễn, khoảnh khắc nhìn thấy nội dung bảng tin của anh ấy, đầu óc tôi "ong" lên một tiếng.
[Mùng 9 tháng 8 âm lịch, hôm nay Ninh Ninh nói sẽ mừng sinh nhật cùng tôi. Cảm ơn người yêu của tôi.]
[Mùng 1 tháng 8 âm lịch, được nếm thử món ăn do chính tay Ninh Ninh làm. Vẫn là hương vị ngày xưa.]
Tôi cuống cuồ/ng lướt lên, cho đến nửa năm trước, bài đăng đó.
[Phim đã công chiếu, đợi Ninh Ninh đến…] Đúng vào ngày tôi bị viêm dạ dày ruột.
Nhưng khi mở điện thoại của tôi ra, bảng tin của Tống Diễn lại trống rỗng.
Những nội dung này, chỉ mình Thời Hoài Tự nhìn thấy.
Thế nhưng trên thực tế, kể từ sau khi kết hôn, tôi rất ít khi có bất kỳ liên hệ nào với anh ấy.
Chỉ xuất hiện khi bệ/nh viện gọi điện đến để đóng tiền viện phí, hoặc khi bác sĩ cần điều chỉnh phác đồ điều trị.
Tôi thực sự coi anh ấy như một người bạn cũ, nhưng sau lưng tôi, anh lại hết lần này đến lần khác làm tổn thương người thân của tôi.