Miêu Trành

Chương 12

21/01/2024 15:23

Đúng lúc tôi vừa đặt chiếc kéo xuống thì chợt nghe thấy tiếng lách cách rất nhỏ vang lên, hình như là gió thổi từ phòng khách vào.

Tôi vội vàng chạy ra ngoài mới phát hiện cánh cửa đáng lẽ đã được đóng ch/ặt lúc nãy lại đang lộ ra một khẽ hở, gió đêm lạnh lẽo từ từ len thổi vào, Goo Loo ngồi đối diện, đôi mắt tròn xoe mở to dán ch/ặt vào khe hở, dường như đang nhìn cái gì đó.

“Dobby?” Tôi buột miệng.

Không có động tĩnh gì hết.

Tôi bình tĩnh lại, trong lòng tự nhủ, cho dù phương pháp dùng kéo này có tác dụng thực sự thì cũng không thể có hiệu quả ngay được, có lẽ là do lúc tôi mới bước vào nhà tinh thần bất an, vì vậy nên đã không đóng cửa cẩn thận.

Tôi bước tới đóng cửa lại, sau đó khóa ch/ặt và kiểm tra cẩn thận.

Tiểu khu đã cũ, an ninh công cộng không tốt. Tôi lại thuê nhà một mình bên ngoài suốt bao nhiêu năm, lúc nào cũng phải cảnh giác để đảm bảo an toàn. Mỗi ngày trước khi đi ngủ tôi đều đi kiểm tra cửa ra vào, cửa sổ, rồi điện nước trong nhà một lượt, điều này đã sớm trở thành thói quen.

Thế nhưng lần này tôi vừa khóa cửa xong, quay lại nhìn thì thấy Goo Loo đang mở to mắt ngẩng đầu ngước nhìn tôi, trong đôi mắt tràn đầy vẻ cảnh giác, lưng căng thẳng đang cong lên, móng vuốt bất an đang không ngừng cào xuống mặt đất, cái đuôi của nó thì đ/ập tới đ/ập lui.

... Cứ như thể tôi đã làm điều gì đó khiến cho nó vô cùng sợ hãi vậy.

Cả đêm hôm đó tôi ngủ không ngon giấc. Tôi trằn trọc trở mình liên tục, như thể đã gặp phải vô số á/c mộng, trong giấc mơ tôi mơ hồ nghe thấy mấy tiếng hét thảm vô cùng chói tai.

Nhưng sáng sớm hôm sau, khi tỉnh dậy rời khỏi giường, trên người tôi đầy mồ hôi lạnh, tôi bỗng quên sạch mọi thứ trong giấc mơ của mình.

Ngẩn ngơ chừng vài giây, tôi chợt nhớ ra mình đang làm gì, vội vã lao vào phòng khách, ngay cả dép cũng quên xỏ vào.

Đêm qua trước khi đi ngủ, tôi đã cố ý nh/ốt Goo Loo vào lồng, ngăn không cho nó ăn vụng thức ăn dành cho mèo trên bậu cửa sổ mà tôi đã chuẩn bị cho Dobby. Trong phòng khách, Goo Loo đang sốt ruột đi vòng quanh trong lồng, hình như nó đã kêu gào lên từ sáng sớm, nhìn thấy tôi đi ra, nó ngẩng đầu lên không ngừng kêu meo meo, dáng vẻ vô cùng bồn chồn.

Đêm qua trước khi đi ngủ, bát thức ăn cho mèo trên bậu cửa sổ đã được tôi đổ đầy ắp, nhưng bây giờ nó đã ít đi một phần ba.

Tôi đứng trước bậu cửa sổ, gần như có thể nghe thấy nhịp tim đang đ/ập thình thịch của bản thân mình.

Bên cạnh bát đựng thức ăn cho mèo, trên tấm nệm bụi bặm đã được sử dụng nhiều năm - món đồ chơi yêu thích của Dobby, có một nhúm lông dài màu trắng không biết rơi xuống từ lúc nào.

Mặc dù Goo Loo là một con mèo Ragdoll, nhưng mà vốn dĩ nó là mèo mà mèo trong nhà đồng nghiệp của tôi sinh được, sau đó tặng cho tôi, người ta nói giống này vốn cũng không thuần chủng. Mấy con mèo Ragdoll trên mạng bốn chân đều mang gang tay, hai màu rõ ràng, mặt trắng chân dài, thần thái yểu điệu, thế nhưng Goo Loo nhà tôi lại có một khuôn mặt đen như than, màu lông là sự pha trộn giữa xám và trắng, chủ yếu là lông ngắn. Nếu đồng nghiệp không nói là Ragdoll, tôi thậm chí còn cảm thấy nó có còn giống mèo Xiêm hơn, rõ ràng là một thằng nhóc Ragdoll lai tạp đáng thương, làm sao có thể mọc được túm lông trắng dài mềm mại như thế được.

Đó là của Dobby.

Mặc dù lúc Dobby được tôi nhặt về nhà, nó đang nằm cạnh thùng rác, trên người nhem nhuốc chẳng khác gì một con chuột xám. Thế nhưng sau khi về nhà tắm rửa sạch sẽ, tôi mới phát hiện hóa ra nó lại là một chú mèo trắng lông dài. Sau đó tôi đã lên mạng tra c/ứu rất nhiều thông tin, lại hỏi thêm bác sĩ ở bệ/nh viện thú ý trong lúc mang nó đi tiêm, kết quả mọi người đều nói tôi đã nhặt được món hời rồi, Dobby lại là một chú Chinchilla thuần chủng, không hiểu vì sao lại bị chủ cũ vứt bỏ.

Tám năm sống chung với nó, ngày nào tôi cũng phải vật lộn với những sợi lông trắng dài bay lung tung khắp nơi trong nhà, trên quần áo, trong góc nhà, dưới gầm sofa, cạnh ổ mèo... Đã bao nhiêu lần tôi h/ận tới ngứa răng chỉ vào đầu Dobby chọc chọc mấy cái, hỏi nó tại sao nó không phải là một con mèo tam thể lông ngắn bình thường mà nhất định phải là Chinchilla lông dài vừa phiền phức vừa khó chăm sóc như thế này? Nhưng mà nó chẳng hiểu tôi đang lảm nhảm gì cả, chỉ ngốc nghếch ngẩng đầu nhìn tôi. Một lúc sau, đợi tôi m/ắng mệt rồi, nó mới lười biếng trèo lên đùi tôi rồi khéo léo nằm xuống, coi như chẳng có chuyện gì xảy ra, tiếp tục li /ếm chân.

Dobby thực sự trở lại rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
2 Đồng Trần Chương 36
3 Xoá bỏ Omega Chương 15
11 Lỡ làng Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hồ Điệp Mất Kiểm Soát

Chương 24
Tôi và thái tử gia nhà họ Tạ từng có một đoạn tình cảm nồng nhiệt thời đại học. Anh vốn là kẻ kiêu ngạo khó thuần, tính tình lại tồi tệ, thế nhưng lại chỉ chấp nhận nhún nhường và ngoan ngoãn nghe lời duy nhất một mình tôi. Cho đến khi tôi tuyệt tình rũ bỏ anh để ôm tiền biến mất, anh hận tôi thấu xương tủy, sự sụp đổ đó từng khiến anh suýt chút nữa là mất đi nửa cái mạng. Sáu năm sau gặp lại, anh đã trở thành một tay đua nổi tiếng lẫy lừng. Còn tôi, trong một tình thế trớ trêu, lại bị kéo đến để thực hiện buổi phỏng vấn độc quyền với anh. Tôi cố giữ vẻ bình thản, cứng đờ đọc theo kịch bản: "Nguyên nhân khiến anh và mối tình đầu chia tay là gì?" Hốc mắt anh bỗng chốc ửng đỏ và ươn ướt, anh lạnh lùng liếc nhìn tôi: "Không biết. Tôi cũng muốn hỏi thử xem, tại sao ngày đó cô ấy lại không còn cần tôi nữa."
Chữa Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Ngôn Tình
0