Ta ở trong nhà không nơi nương tựa, mẫu thân chỉ là một di nương không được sủng ái.
Sau khi sinh ta ra thì qu/a đ/ời.
Phụ thân là Lễ bộ Thị lang, trong phủ thiếp thất con cái có cả một đàn.
Thứ nữ trong nhà đa phần được nuôi lớn để gả cho quyền quý làm thiếp, đổi lấy lợi ích cho gia tộc.
Các thứ tử thì khá hơn, còn có thể cùng nhau đọc sách, đi học.
Bởi vậy, ta luôn ngoan ngoãn hiểu chuyện, ở trước mặt đích mẫu thì kín đáo lấy lòng, chỉ mong những ngày tháng của mình dễ sống hơn một chút.
Nhưng khi lớn lên, cuối cùng vẫn không thoát khỏi số phận phải làm thiếp.
Ta khổ công rèn luyện cầm, kỳ, thư, họa, chỉ mong có một cơ hội nhỏ để thể hiện bản thân.
Thế nhưng, chỉ cần có đích tỷ ở đó, ta sẽ vĩnh viễn là kẻ bị đ/è xuống làm nền.
Dù đôi khi nhờ dung mạo mà thu hút được vài ánh nhìn, nhưng khi người ta nghe ta là thứ nữ nhà Giang Thị lang, lập tức lùi bước.
Lần trèo tường hỏi gả, là canh bạc liều mạng cuối cùng được ăn cả ngã về không.
Lần c/ứu chàng trong yến tiệc mùa xuân, cũng vậy.
Vốn dĩ ban đầu ta cũng chỉ nghĩ b/án cho chàng một ân tình, để cầu Triệu Khê Hành giúp ta tìm một vị lang quân đáng tin cậy.
Nào ngờ, chàng lại trực tiếp mở miệng muốn cưới ta.
Ta ôm ngọc bội trong tay, vui sướng lăn lộn trên giường.
Ta sắp được gả đi rồi, ta sắp gả được ra ngoài rồi.
Không cần phải làm thiếp cho lão Trương viên ngoại năm mươi tuổi kia nữa.
Thật tốt quá rồi.
Ngày hôm sau, ta nghe nói chàng lại đến cầu thân.
Ta còn tưởng phải vài ngày nữa cơ, ta mặc bộ y phục đẹp nhất, vội vã chạy đến chính sảnh.
Vừa đến cửa đã nghe thấy giọng nói mất kiên nhẫn của đích tỷ:
"Triệu tướng quân! Ta nói lại lần nữa, ta không có ý với ngài! Dù ngài có cầu hôn mười lần hay trăm lần, ta cũng sẽ không đồng ý! Ngài từ bỏ đi!"
Đích mẫu ở bên cạnh kéo tay tỷ ấy:
"D/ao Nhi! Bớt lời lại!"
Phụ thân thì cố gắng hòa giải:
"Triệu tướng quân đừng trách, tiểu nữ bị chiều hư rồi, không hiểu chuyện..."
Bầu không khí trong sảnh trở nên căng thẳng đông cứng lại.
Triệu Khê Hành quay lưng về phía ta, dáng người thẳng đứng như cây tùng, không nói một lời.
Ta hít một hơi thật sâu, bước qua bậc cửa.
Đúng lúc này, chàng đột nhiên quay đầu lại, nhìn ta một cái, rồi chuyển ánh mắt sang phụ thân ta, nói:
"Giang đại nhân hiểu lầm rồi. Triệu mỗ hôm nay đến không phải để cầu thân đại tiểu thư của quý phủ."
Chàng giơ tay, chỉ về phía ta, mang theo một tia ý cười:
"Mà là để cầu thân Lục tiểu thư của quý phủ, Giang Hàm Nguyệt."