Gì cơ, đang sắp đ/á/nh nhau mà giờ lại tới “nhiệm vụ hòa hợp sinh mệnh” là sao vậy trời?!

Lục Quan Lan nhướng mày, vẻ mặt hiểu ý:

“Người ta nói ‘đầu giường cãi nhau, cuối giường làm hòa’. Hệ thống này biết chơi lắm.”

Hắn vừa nói vừa ôm lấy tôi, đẩy thẳng lên giường, ngón tay nhanh nhẹn tháo từng nút áo ngủ.

“Này đợi đã!” Tôi chặn lại, giọng lắp bắp:

“Chuyện này không được tùy tiện đâu! Khi hệ thống biến mất, chúng ta chẳng còn gì liên quan. Tôi còn phải giữ chút tiết tháo để tìm người mới chứ.”

Sắc mặt hắn tối lại, một tay nắm ch/ặt cằm tôi, giọng trầm hẳn xuống:

“Cậu còn muốn tìm ai? Mười năm rồi, ai thèm để mắt đến một tên cô đơn như cậu?”

“Lục Quan Lan, cậu biết đ/âm chỗ đ/au thật đấy!” Tôi tức đỏ mặt, đạp hắn xuống giường.

“Tôi già hơn chục tuổi, thì cậu cũng già như vậy thôi! Tôi đã nói rõ là chán rồi, không còn hứng ”

Còn chưa nói dứt câu, hắn đã ném áo xuống, để lộ cơ bụng rắn chắc, từng múi rõ ràng đến chói mắt.

“Tôi già rồi à?”

Tôi trừng mắt nhìn hắn, lưỡi líu lại, nói năng lắp bắp:

“Lục Quan Lan... Cậu giở trò gì thế hả, đồ l/ưu m/a/nh!”

Lục Quan Lan khẽ đưa tay lau khóe miệng tôi, giọng nhàn nhạt:

“Đừng giả vờ nữa, nước miếng sắp chảy ra rồi kìa.”

Tôi vội hít một hơi, quay mặt đi, mặt đỏ bừng.

Hắn cười khẽ, ngồi xuống bên cạnh, ngón tay thon dài khẽ gãi cằm tôi:

“Hàn Tông Dư, năm đó những lời cậu nói... đều là cố ý chọc tức tôi đúng không? Công ty ép cậu, tôi biết hết rồi. Cậu chưa từng tìm ai khác, cũng chưa từng hết yêu tôi.

Bây giờ tôi là người có quyền, không còn bị ai kh/ống ch/ế nữa cậu còn điều gì phải lo sợ? Chúng ta quay lại đi, bắt đầu lại từ đầu.”

Tôi siết ch/ặt mép ga giường. Không còn bị ai ép buộc, vậy danh tiếng thì sao?

Chỉ cần nhìn phản ứng của khán giả trong buổi livestream lần trước là hiểu, fan của hắn vốn chẳng hề chào đón tôi.

Nếu cố chấp ở bên tôi, thứ chờ đợi hắn chỉ có thể là bị kéo xuống khỏi đỉnh cao.

Bao năm lăn lộn trong giới này, chẳng ai hiểu rõ hơn chúng tôi việc bị fan công kích đ/áng s/ợ đến mức nào.

“Lục Quan Lan.” Tôi khẽ gọi hắn, giọng nhẹ hẫng: “Không thể quay lại được đâu. Mười năm trước tôi không xứng với cậu, mười năm sau càng không. Ở bên cậu, tôi luôn thấy mình thấp kém. Tôi chỉ là một nhánh cỏ dại, chẳng thể vươn cao.

Dù cậu có hạ mình để tôi bám lấy, tôi cũng chẳng đủ sức. Buông tay đi... được không?”

Lục Quan Lan nhìn tôi, ánh mắt đầy khó hiểu:

“Tại sao? Của tôi là của cậu, cậu còn gh/en tị với tôi làm gì?”

“Tôi vốn dĩ... đã hèn yếu sẵn rồi.”

Hắn khẽ bật cười, cười đến khản giọng, cười đến khi viền mắt ửng đỏ:

“Cậu vẫn đang nói dối. Bao giờ cậu mới chịu nói thật đây, hả?”

Đúng lúc đó, hệ thống lại vang lên:

[Gợi ý: Nhìn sâu vào mắt đối phương một phút sẽ được đổi lấy một lần nói thật.]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm