Giả Beta Đi Cưới

Chương 7

21/02/2026 19:03

15

Trên đường về, ánh mắt của Phó Viễn vẫn dừng trên người tôi.

Tôi cúi đầu, không nói một câu.

Trong đầu ra sức nhớ lại quá trình quen biết với anh ta.

Lúc đầu, khi tôi giả làm Beta đi đ/á/nh quyền đen, chẳng ai coi trọng tôi.

So với một đám Alpha cao to, thì với một Omega như tôi, xét về thể chất vẫn luôn ở thế yếu.

Tôi thường xuyên bị đ/á/nh, thường xuyên thua.

Nhưng tôi chịu đ/au giỏi.

Thua thì luyện tập thêm, bị quật ngã thì bò dậy.

Không biết từ khi nào, tôi luôn cảm nhận được một ánh mắt nóng rực dõi theo mình.

Tôi không mấy để ý.

Sau đó, ngày nào cũng có hoa và quà gửi đến.

Sau mỗi trận quyền bị thương, lại đột nhiên có bác sĩ giỏi tới điều trị cho tôi.

Tiền thưởng cũng đột ngột tăng cao.

Rồi đến lúc Phó Viễn bao trọn sàn đấu.

Lần đầu tiên anh ta bao tôi, tôi vừa lau mồ hôi vừa hỏi:

“Ngài muốn xem tôi đ/á/nh với ai?”

Phó Viễn đưa tôi chiếc khăn, mỉm cười lắc đầu:

“Tôi muốn cậu nghỉ ngơi.”

Sau đó, ánh mắt sâu hun hút của anh ta lại dán ch/ặt vào ng/ực tôi:

“Cho tôi bóp thử không?”

“Im lặng thế? Không phải cậu thích tôi lắm à?”

Giọng nói của Phó Viễn kéo tôi trở về thực tại.

Anh ta khác hẳn vẻ lạnh nhạt bình thường, chủ động nghiêng người về phía tôi.

Tôi căng cứng cả người.

Chưa kịp phản ứng.

Vậy, người anh ta nói thích là Beta khỏe mạnh kia… là tôi sao?

Anh ta ghé sát tai tôi, hơi thở phả lên, bàn tay thì luồn vào trong áo:

“Da trắng hơn rồi, tay sờ cũng mịn hơn, ngay cả giới tính cũng thay đổi. Nhóc Beta, cậu giỏi lắm.”

Mặt tôi đỏ bừng, vẫn cố gắng giả vờ, cất giọng mềm ngọt:

“Anh… anh Viễn đang nói gì vậy, em là Omega mà…”

Bàn tay kia bỗng siết mạnh trên ng/ực.

Tôi không kìm nổi, bật ra ti/ếng r/ên nghẹn.

Giọng nói khàn đục vang lên ngay bên tai:

“Kêu thêm vài tiếng nữa đi.”

Tôi nuốt khan một ngụm nước bọt.

Ch*t ti/ệt.

Hình như không lừa được nữa rồi.

16

Khi tôi còn căng thẳng, Phó Viễn đã rút tay lại:

“Đùa thôi. Tôi biết cậu là Omega. Chỉ là cái Beta tôi thích, sau khi ngủ với tôi xong lại chạy mất. Cậu bảo, tôi phải làm gì với cậu ta?”

Tim tôi đ/ập lo/ạn, suýt không giữ nổi biểu cảm.

Ý anh ta là gì?

Đã nhận ra rồi sao?

Tôi gượng cười:

“Em… em đâu biết được…”

Phó Viễn nheo mắt nhìn tôi, cười như không cười:

“Trùng hợp quá, tôi sắp vào kỳ mẫn cảm. Nếu bắt được cậu ta, chi bằng nh/ốt trong phòng, làm đến mức không xuống nổi giường, cậu thấy sao?”

Tôi lạnh sống lưng:

“Cái này… không hay lắm…”

Anh ta hừ lạnh:

“Sao? Gh/en à? Vậy thì ba người cùng nhau cũng được…”

Càng nói càng gh/ê g/ớm.

Tôi cắn răng im re.

Về đến nhà, tôi lập tức trốn vào phòng.

May là anh ta không tìm tôi nữa.

Nhưng nửa đêm, tôi lại bị thứ cảm giác quen thuộc đ/á/nh thức.

Mơ màng mở mắt, quả nhiên có cái đầu lông xù đang rúc vào ng/ực mình.

Phó Viễn lại mộng du.

Tôi chỉ biết nhắm mắt, cam chịu chờ anh ta làm đủ.

Nhưng hôm nay khác lạ.

Anh ta không dừng lại ở ng/ực. Hơi thở nóng hổi còn chậm rãi trượt xuống dưới.

Tôi run b/ắn, nắm ch/ặt ga giường, mồ hôi túa ra.

“Đừng…”

Nhưng người mộng du thì nào nghe thấy.

Hơn nữa, mùi thông tin tố long đởm lan đặc quánh khắp phòng, khác hẳn mọi khi anh ta cố thu lại.

Đến khi bàn tay nóng bỏng luồn vào quần ngủ…

Tôi cắn ch/ặt chăn, suýt bật khóc.

Rất lâu sau, Phó Viễn mới thỏa mãn.

Anh ta vẫn nhắm mắt, chép miệng, đứng dậy rời đi.

Dáng đi có chút kỳ lạ.

Chỉ còn lại tôi, mềm oặt trên giường như sắp tan chảy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm