Tôi vật vờ ở nhà mấy ngày trời, chìm đắm trong đống tài liệu hỗn độn.

Giang Ngưng mở một tiệm Tây ở tầng dưới, đúng giờ là mang cơm lên cho tôi.

Còn suốt ngày nhắn tin linh tinh:

[Chị Tạ lại đem Vương Trạch đi ướp lạnh rồi.]

[Giờ chị ấy nghi ngờ Vương Trạch bị b/ắt n/ạt, quyết tâm đòi điều tra.]

[Doanh Doanh ơi, biết làm sao giờ? Mới biết chị ấy chẳng còn người thân nào, giờ chồng con đều mất hết...]

[Giá như bắt được những kẻ b/ắt n/ạt Vương Trạch. Dù không xử nặng được, nhưng ít nhất cũng trả lại công bằng cho em ấy.]

Tôi gõ phím trả lời: [Bố mẹ chúng nó còn thích hợp để xử hơn.]

Cha mẹ mà phế rồi, lũ thỏ đế này cũng coi như xong đời.

Giang Ngưng: [???]

[Làm gì có chuyện tốt thế.]

Tôi: [Cứ mơ đi, biết đâu thành thật.]

Giang Ngưng bĩu môi không thèm bàn luận thêm: [10 phút nữa mở cửa nhé, tôi nấu bún riêu cho cậu đây.]

[Mùi quá nồng nên không dám nấu ở tiệm.]

Tôi: [Ok.]

Mười phút sau, tô bún riêu của tôi bị đổ nhào.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
12 Thờ Ơ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm