Giới hạn của tình yêu

Chương 10

25/07/2023 11:35

Tôi nói: “Có thể anh ta đã phát hiện ra trong tủ có người rồi.”

Châu Huy và Lâm D/ao lúc đó đã trốn trong tủ quần áo của tôi.

Châu Huy là bạn học cũ của chúng tôi.

Trong quá khứ thời trung học, qu/an h/ệ của bốn người chúng tôi đã từng rất tốt, đến mức có thể hình dung như tình nghĩa sống ch*t cùng nhau.

Ba năm trước, Châu Huy và Lục Tân đã đ/á/nh nhau một trận, hai người bọn họ từ đó đã đoạn tuyệt qu/an h/ệ và không qua lại với nhau nữa.

Châu Huy cũng rút khỏi nhóm nhỏ của chúng tôi.

Ba năm không gặp nhau, hôm nay cậu ấy bỗng nhiên lại cùng Lâm D/ao tới nhà tôi, hỏi thăm rốt cuộc giữa tôi và Lục Tân đã xảy ra chuyện gì.

Cậu ấy hỏi: “Lâm D/ao nói, Lục Tân đã báo cảnh sát vì chuyện sính lễ, chuyện này có thật không?”

Tôi đáp lại: “Là thật đấy.”

Cậu ấy đ/ập một quyền lên bàn: “Mấy năm không gặp, sao cậu ta lại biến thành cái dạng này chứ?”

Tôi cười khổ: “Mình và anh ta ngày nào cũng gặp nhau, cũng không ngờ anh ta lại báo cảnh sát vì chuyện sính lễ.”

Lâm D/ao nói: “Chuyện mình càng không ngờ tới là, cậu ta đòi trả sính lễ nhưng lại không muốn hủy bỏ hôn lễ, thậm chí còn báo cảnh sát hai lần, yêu cầu Đồng Tâm đem theo của hồi môn tiếp tục gả cho cậu ta. Cậu ta chẳng bỏ ra thứ gì cả mà lại muốn cưới được một người vợ cơ đấy.”

Châu Huy cũng phẫn nộ: “Đúng là quá vô liêm sỉ rồi!”

“Chẳng thế thì gì, trước kia thật sự không nhìn ra cậu ta lại keo kiệt, bủn xỉn như vậy.”

Ba người chúng tôi đang nói chuyện thì Lục Tân tới.

Tôi nghĩ thời gian này Lục Tân đã thay đổi rất nhiều, có khi nào anh ta còn âm mưu q/uỷ kế gì không, nên bảo Lâm D/ao và Châu Huy trước tiên đừng lộ mặt.

Tôi dẫn hai người đó vào trong phòng ngủ, chỉ vào tủ quần áo nói: “Hai người trốn vào trong đó đi, mình không gọi thì tuyệt đối đừng ra ngoài.”

Lâm D/ao gật đầu: “Quả nhiên là cậu ta muốn làm chuyện x/ấu, vừa hay chúng ta quay lại làm chứng cứ.”

Châu Huy cao tận một mét tám, chen chúc trong tủ quần áo chật chội chắc là khó chịu lắm.

Nói không chừng cậu ấy chỉ cử động một cái là Lục Tân đã phát hiện ra rồi.

“Chắc là không đâu,” Lâm D/ao nói, “Lục Tân là một hũ giấm chua, nếu cậu ta phát hiện trong tủ quần áo có người thì chắc chắn không để yên đâu.”

Tôi nghĩ cũng phải.

Trước kia tôi chỉ cần nói cười với nam sinh nào đó một quãng đường ngắn thôi đã bị Lục Tân tra hỏi cả nửa ngày rồi.

Lâm D/ao lại nói: “Vừa nãy Châu Huy sốt ruột muốn ch*t, suýt thì xông ra đ/á/nh nhau rồi.”

Châu Huy ngượng ngùng gãi gãi đầu: “Bọn họ b/ắt n/ạt cậu.”

Tôi nhìn cậu ấy nói: “Không được đ/á/nh nhau, phải vào đồn cảnh sát vì loại người như vậy không đáng chút nào.”

Cậu ấy gật đầu nói: “Mình sẽ không hành động xốc nổi đâu.”

Tôi thay đổi chủ đề: “Châu Huy, cậu thực tập ở đâu thế?”

“Về đây.”

Lâm D/ao vui mừng nói: “Tốt quá, chúng ta lại có thể chơi cùng nhau rồi.”

Mấy ngày cuối cùng, hai bọn họ ngày nào cũng ở cùng tôi.

Tôi biết, bọn họ lo lắng Lục Tân sẽ tiếp tục đến gây phiền phức cho tôi.

Qua mấy ngày, Lục Tân quả nhiên lại tới thật.

Tôi mở cửa ra, thấy anh ta đứng trước cửa với một cô gái.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bị Hủy Hôn Tôi Hẹn Hò Với Bạch Nguyệt Quang Của Hôn Phu

Chương 28
Ngày hủy hôn, tôi tìm đến Beta – “bạch nguyệt quang” trong lòng vị hôn phu của tôi. Beta toàn thân đầy vết thương, đứng giữa võ đài quyết đấu. Trong lòng tôi khẽ rung động, vung tiền gọi dừng trận đấu: “Nếu anh thiếu tiền, có muốn làm việc cho tôi không?” Về sau, Beta trở thành vệ sĩ trung thành nhất của tôi, quỳ xuống trước mặt tôi để mang giày. Thế nhưng vị hôn phu lại cho rằng đó là sự sỉ nhục, tìm đến tận cửa. Dưới áp chế của pheromone Alpha đầy bạo ngược, tôi gần như ngất đi. Không ngờ Beta lại ôm tôi vào lòng, pheromone còn mạnh mẽ hơn bao trùm lấy tôi: “Thiếu gia chỉ là ban thưởng cho tôi thôi, anh thì hiểu cái gì?” Nhưng mà… Beta thì làm sao có pheromone được?
14.37 K
2 Quỷ Đào Hoa Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm