Phất Hiểu nghe thấy giọng ta, toàn thân căng cứng, đôi tay siết ch/ặt lấy tay vịn. Mặc Dạ cúi người ghé sát, ngón tay trắng bệch khều mở cổ áo Phất Hiểu. Chẳng đợi ta lên tiếng, Phất Hiểu đã nhíu mày nghiêng người tránh né, giọng nói lạnh nhạt: "Đừng chạm vào ta."
Mặc Dạ nhìn những vết tích lốm đốm trên cổ Phất Hiểu, nhướng mày: "Không cho ta chạm? Vậy cho ai chạm? Hắn sao?" Hắn ngước mắt, ánh nhìn âm hàn xoáy vào kẻ toàn thân đẫm m.á.u là ta: "Một kẻ sắp c.h.ế.t?"
Phất Hiểu bình thản đáp: "Một mạng đổi một mạng, ta đến đổi cho huynh ấy."
Mặc Dạ chớp mắt, như vừa nghe thấy chuyện nực cười nhất thế gian: "Ngươi định vì một kẻ tội á/c tày trời như hắn mà vứt bỏ tính mạng mình sao? Ngươi có biết hắn là ai không? Loại người như ngươi, hắn đã g.i.ế.c qua vô số, biết đâu chừng có ngày hắn cũng sẽ g.i.ế.c cả ngươi."
Giọng Phất Hiểu thanh lãnh: "Ta đã theo huynh ấy, nếu thực sự có ngày đó, ta cũng cam lòng, không đến lượt ngươi can dự."
Nghe vậy, ánh mắt Mặc Dạ bỗng chốc tối sầm lại. Tim ta thắt lại vì hoảng hốt, trầm giọng quát: "Phất Hiểu, đừng nói nữa!"
Mặc Dạ nâng cằm Phất Hiểu lên, lần này tiểu t.ử m/ù không tránh né.
"Một kẻ m/ù lòa như ngươi sao xứng đổi lấy mạng của sát thủ lợi hại nhất Bất Quy Lâu?" Ánh mắt Mặc Dạ lướt dọc thân hình tiểu t.ử m/ù, "Ngươi cũng chỉ có gương mặt này và thân thể này là còn chút giá trị."
Ta nộ hống: "Bỏ bàn tay bẩn thỉu của ngươi ra!"
Ta dùng nội lực chấn nát viên gạch xanh dưới chân, dậm mạnh một cái, những mảnh vỡ lao thẳng về phía mặt Mặc Dạ. Trong chớp mắt, Mặc Dạ nheo mắt, buông tay nghiêng đầu né tránh, nhưng mảnh gạch vẫn để lại một vệt m.á.u mảnh trên mặt hắn.
Đại đường chìm vào tĩnh lặng, Mặc Dạ chậm rãi quay đầu lại, đưa tay quệt vệt m.á.u trên mặt, hốc mắt đỏ ngầu, cười âm hiểm: "Muốn c/ứu hắn sao? Quỳ xuống c/ầu x/in ta."
Một tia hàn quang loé lên, một chiếc Thấu Cốt Đinh x/é gió lao tới. Ta nhìn chằm chằm vào Phất Hiểu đang ở cạnh hắn, chân không hề dịch chuyển, mặc cho Thấu Cốt Đinh xuyên thấu bả vai trái, đóng ch/ặt vào cột cửa phía sau. M/áu theo đầu ngón tay nhỏ xuống đất, đọng lại thành một vũng đỏ thẫm.
Ta nghiến răng chịu đựng, không phát ra nửa ti/ếng r/ên, nhưng Phất Hiểu như cảm nhận được điều gì, đột ngột đứng phắt dậy, thần tình hoảng lo/ạn: "Vô Trú!"
Giọng ta vẫn bình thản: "Ta không sao, đừng sợ."
Phất Hiểu lần theo tiếng động định bước tới, Mặc Dạ liền tung một cước vào chân đệ ấy. Phất Hiểu rên rỉ một tiếng, khuỵu người ngã trở lại ghế. Khí huyết trong lồng n.g.ự.c cuộn trào, ta cầm đ/ao, gằn giọng: "Lão t.ử sẽ thịt ngươi!"
Mặc Dạ bóp gáy Phất Hiểu, ép đệ ấy phải ngẩng đầu lên. Hắn nhìn ta bằng ánh mắt lạnh lẽo: "Ngươi quỳ, hay không quỳ?"
Giọng Phất Hiểu r/un r/ẩy: "Vô Trú, không được."
Ta hít một hơi thật sâu, cắm thanh đ/ao vào kẽ gạch xanh, rồi quỳ xuống. Trước tính mạng của Phất Hiểu, tôn nghiêm với ta chỉ là hạt bụi dưới chân. Đừng nói là quỳ, hôm nay chỉ cần Mặc Dạ chịu thả Phất Hiểu, hắn bảo ta làm gì ta cũng sẽ làm.
Mặc Dạ như tìm thấy niềm vui mới, ngửa mặt cười vang, cười đến độ dữ tợn rồi đột ngột vung tay phóng ra hai mũi ám khí. Ta đứng yên, cảm nhận sắt lạnh xuyên thấu thân thể.
"Vô Trú, rốt cuộc sư phụ đã nhìn trúng điểm gì ở ngươi? Lại muốn giao vị trí Lâu chủ cho một kẻ ng/u ngốc như ngươi."
Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán, ta hổn hển đáp: "Ta không màng vị trí Lâu chủ, ngươi muốn thì cứ lấy. Ta cả đời này chỉ cầu duy nhất một người mà thôi." Ta ngước mắt nhìn Phất Hiểu đang mím môi, sắc mặt trắng bệch: "Mặc Dạ, thả đệ ấy ra, ngươi muốn hành hạ ta thế nào, ta cũng không phản kháng."
Mặc Dạ ngồi trên cao, lạnh lùng liếc nhìn ta: "Lết lại đây, quỳ ngay trước mặt ta."
Tầm mắt ta quét qua một vòng, đám Ảnh t.ử xung quanh đều đang lăm lăm Giới Côn, chỉ chờ ta đứng dậy. Ta hiểu rõ thâm ý của hắn, vận nội lực hộ trụ tâm mạch, chống tay vào đùi gượng đứng lên.
Vừa bước ra một bước, những cây Giới Côn kẹp theo kình lực ngàn cân lập tức nện xuống người ta. Ta nghiến ch/ặt răng, ánh mắt khóa ch/ặt vào hình bóng Phất Hiểu, từng bước từng bước tiến về phía trước. Tiếng Giới Côn nện vào da thịt phát ra những âm thanh trầm đục khiến Phất Hiểu cuối cùng cũng bật khóc.
Phất Hiểu nghẹn ngào: "Vô Trú, mặc kệ ta đi."
Một cơn đ/au nhức nhối truyền đến từ chân, ta không trụ vững được nữa, quỵ một gối xuống, đám Ảnh t.ử mới dừng tay. Ta khàn giọng: "Đừng sợ, ta không để đệ phải chịu khổ đâu."
Mặc Dạ nhìn bộ dạng t.h.ả.m hại của ta: "Chỉ cần ngươi chịu quỳ mà lết lại đây, sẽ không phải chịu khổ thêm nữa." Hắn nhìn sang Phất Hiểu, nhếch môi cười: "Hay là, chúng ta đổi cách chơi khác, để hắn quỳ thay ngươi?"
Ta nuốt ngược một ngụm m.á.u bầm, không cho phép thương lượng: "Không được quỳ!"
Ta quệt đi vệt m.á.u loang lổ che khuất tầm nhìn, nhìn người vận bạch y như tuyết kia, một lần nữa đứng bật dậy. Ta vốn là kẻ mục nát bẩn thỉu, ta có thể chịu đựng việc Mặc Dạ giẫm đạp mình xuống bùn đen, nhưng Phất Hiểu thì không, đệ ấy không nên bị vấy bẩn.
Là chính ta đã kéo Phất Hiểu vào vũng bùn này, vậy ta nguyện lấy thân mình làm bệ đài, để đệ ấy bước lên trên, chẳng nhiễm bụi trần.
Khi tới trước mặt Mặc Dạ, một tên Ảnh t.ử ra đò/n hiểm hóc đ.á.n.h g/ãy cả Giới Côn, mắt ta tối sầm lại, đổ gục xuống.