Dù thủ lĩnh hết lời can ngăn, ta vẫn thu xếp hành lý, theo lệnh tiến vào Đông Cung.

Điện hạ sai thái giám bên cạnh mang hành lý của ta đi sắp xếp.

Ta lặng lẽ đi theo sau điện hạ, ngài ngồi xuống nhìn ta, hơi nhíu mày.

"Tháo mặt nạ xuống."

Ta lúng túng đáp: "Điện hạ, như vậy không hợp..."

"Từ nay về sau, ngươi ở bên cạnh hầu hạ ta, Vệ Ảnh với ngươi không còn qu/an h/ệ, đeo nó làm gì?"

Ta sửng sốt ngẩng đầu, vừa vặn đối diện với ánh mắt sâu thẳm đầy cười của điện hạ.

Tim ta bỗng đ/ập lo/ạn nhịp.

Chắc chắn ta quá căng thẳng nên mới vậy.

"Không nỡ?"

Ta ngớ ngẩn gật đầu, trong lòng thầm c/ầu x/in điện hạ đổi ý.

Nhưng điện hạ lại thu nụ cười, lạnh nhạt ra lệnh: "Lại đây!"

Ta không dám trái ý, bước tới trước mặt điện hạ rồi quỳ xuống.

"Xin điện hạ thu hồi thánh mệnh, thuộc hạ chỉ là kẻ thô kệch, ngày thường chỉ biết múa đ/ao giương ki/ếm, thuộc hạ sợ, sợ hầu hạ điện hạ không tốt, xin điện hạ trách ph/ạt!"

"Vậy ra ngươi vẫn không nỡ rời xa đám người của A Đại."

Khí lạnh từ trên dội xuống, ta không nhịn được mà r/un r/ẩy.

Việc này thì liên quan gì tới thủ lĩnh của bọn họ chứ!

Hôm nay điện hạ sao cứ dây dưa không dứt thế này, theo lẽ thường, với tính tình của điện hạ, ngài sớm đã đuổi ta ra ngoài rồi mới đúng!

Chẳng lẽ, điện hạ đã phát hiện điều gì?

Nên mới nhất quyết phải giữ ta lại Đông Cung này.

Ta càng nghĩ càng kinh hãi, bụng dưới bị quấn ch/ặt lại bắt đầu khó chịu.

Không ngờ điện hạ đã bước đến trước mặt ta.

Một tay ngài nắm lấy cằm ta, buộc ta phải ngẩng đầu lên.

Tay kia gỡ chiếc mặt nạ của ta xuống, tiện tay ném sang một bên.

Không còn mặt nạ che chắn, đây là lần thứ hai ta đối diện với điện hạ ở khoảng cách gần như vậy.

Ánh mắt điện hạ va chạm với ta, sự lạnh lùng trong mắt ngài tan biến, khóe miệng hơi nhếch lên biểu lộ tâm tình lúc này rất tốt.

Thậm chí ánh mắt ấy còn mang thêm vài phần xuân sắc.

Ta lại nhớ đến cảnh tượng mây mưa đêm hôm ấy...

Hừ hừ! Không được nghĩ nữa!

Ngài tìm ta, chắc chắn là để diệt khẩu!

Thái tử điện hạ sao có thể...

"Tiểu Thất hóa ra lại có dung mạo xinh đẹp đến thế, chẳng hay đã có người trong lòng chưa?"

Giọng nói của ngài mang theo ý vị quyến rũ.

Mặt ta bỗng đỏ ửng, vội quay đầu né tránh ánh nhìn, cằm cũng thoát khỏi tay điện hạ.

Gi/ật mình một cái, ta nhanh chóng quỳ xuống một cách ngay ngắn.

"Bẩm điện hạ, thuộc hạ... thuộc hạ chưa có người trong lòng."

Điện hạ cười phá lên.

"Tiểu Thất à." Ngài gõ nhẹ mặt bàn, khẽ nói, "Ngươi đang... sợ ta à?"

Ta co rụt cổ, cố gắng bỏ qua sự khó chịu nơi bụng dưới, nín thở đáp.

"Điện hạ mang phong thái thiên tử, thuộc hạ đương nhiên sinh lòng kính sợ!"

Điện hạ thu lại nụ cười: “Thôi được, không đùa với ngươi nữa, hãy lui về nghỉ ngơi đi.”

"Đã đến Đông Cung rồi, hãy quên hết mọi chuyện trước kia đi!"

Ta đáp "vâng", điện hạ mới hài lòng cho phép ta lui xuống.

Đến khi ra khỏi cung điện, cảm giác bị ánh mắt ấy dõi theo dõi biến mất, ta mới thở phào.

Nghĩ đến thái độ khác thường của điện hạ, đầu ta như muốn n/ổ tung.

Trong lòng không ngừng rà soát lại xem trước đây có để sót lại chứng cứ gì không.

Nhưng nghĩ thế nào cũng không thể truy ra ta được.

Trừ phi...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 LẨU ĐÊM Chương 8
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
10 Người Dọa Ma Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Gặp gỡ năm tháng rạng rỡ của em

Chương 9
Tôi luôn nghĩ rằng Cố Minh Lễ chỉ là kiểu người ngoài lạnh trong nóng. Anh ấy bảo tôi ngốc, nhưng lại cõng tôi đến phòng y tế khi tôi đau đến mức không đứng thẳng nổi. Anh ấy bảo tôi phiền phức, nhưng lại có thể thức cùng tôi qua điện thoại suốt đêm mất điện cho đến tận sáng. Vì vậy, về sau khi anh ấy nói trước mặt tất cả mọi người: "Cô ấy từ nhỏ đã thích bám lấy tôi, tôi luôn coi cô ấy như em gái", tôi cũng đã tìm giúp anh ấy rất nhiều lý do. Cho đến tận hôm đó trong cơn mưa tầm tã, anh ấy nghiêng chiếc ô về phía một cô gái khác, nửa bên vai ướt đẫm, nhưng không hề quay đầu nhìn tôi lấy một cái. Mẹ tôi hỏi trong điện thoại: "Cơ hội tu nghiệp ở nước ngoài đó, con thật sự không đi sao?" Tôi nhìn cảnh anh ấy che mưa cho Hạ Kiều, bất giác mỉm cười: "Mẹ, con đi."
Hiện đại
Tình cảm
0