Đào Khê nói cậu ấy trúng tiếng sét ái tình với tôi ngay từ lần đầu gặp mặt.
Khi đó, tôi vẫn còn đang đá/nh quyền anh tự do ở câu lạc bộ ngầm để ki/ếm tiền chữa b/ệnh suy thận cho mẹ.
Cậu ấy đi tìm cậu em trai ngỗ ngược Đào Diệp, tình cờ bắt gặp tôi đang thi đấu với người ta.
"Anh à, lúc đó anh ở trên võ đài, em chỉ biết đứng ở dưới xa xa ngắm nhìn."
"Lần đầu tiên em mới biết, hóa ra sự rung động thực sự, chỉ một ánh nhìn là đã đủ rồi."
"Sau này em phải dò hỏi rất lâu mới biết được nguyện vọng thi đại học của anh, cố thi đỗ vào cùng một trường, khó khăn lắm mới lấy được cớ học đá/nh nhau để tiếp cận anh."
"Cứ như là đang nằm mơ vậy."
"Càng ở chung với anh, em lại càng thích anh hơn."
"Cái lúc anh ngồi trên bàn bi-a, em đã phải dùng hết khả năng kiềm chế của cả cuộc đời này mới nhịn được không đ/è nghiến anh xuống mặt bàn."
"Cả lúc anh bị ngã trong nhà vệ sinh nữa..."
"Dừng! Đừng nói nữa!"
Chủ đề càng lúc càng đi chệch hướng, tôi bụm miệng cậu ấy lại, vội vàng ngăn cản.
Cảm giác ươn ướt trơn trượt ập đến.
Lòng bàn tay lại bị li/ếm một cái, tôi cuống quýt rụt tay về.
Đào Khê nhướng đuôi mắt nhìn tôi: "Được, em không nói nữa, anh à."
Tôi hậm hực phỉ nhổ một bãi trong lòng.
Toàn giả vờ giả vịt ngoan ngoãn.
Trong đầu toàn chứa mấy thứ suy nghĩ đen tối.
Nhưng hết cách rồi, đều là do tôi dung túng mà ra.
Thật ra tối qua, tôi hoàn toàn có thể đẩy Đào Khê ra.
Ban đầu là do quá sốc, cộng thêm sự vô lực dưới sự kí/ch th/ích của men say.
Nhưng chút men say đó rất nhanh đã tan biến, tôi phát hiện ra Đào Khê vẫn là cậu học trò do chính tay tôi dạy dỗ.
Từng chiêu từng thức đều mang đậm phong cách của tôi.
Duy chỉ có chiêu bắt giữ kh/ống ch/ế tôi ngay từ đầu kia là tôi chưa từng dạy.
Nhưng nhìn dáng vẻ chìm đắm lại thành kính của Đào Khê, tim tôi mềm nhũn, đành mặc kệ cậu ấy muốn làm gì thì làm.
Còn về việc tôi đang gi/ận dỗi cái gì á.
Phần nhiều là do sự x/ấu hổ khi phải nằm dưới người khác nhưng lại cớ sao cảm nhận được khoái cảm đang quấy phá, thậm chí còn bị ép đến mức rơi cả nước mắt.
Tôi nắm ch/ặt nắm đ/ấm.
Không cam tâm.
Tôi hung hăng bóp lấy cổ người trước mặt, như để trút gi/ận mà cắn một cái, cảnh cáo.
"Em cứ đợi đấy."
"Sẽ có một ngày anh nhất định đòi lại cả vốn lẫn lời."
"Sẽ có lúc em phải lật lại khóc lóc van xin anh cho mà xem."