Lần đầu tôi gặp Hứa Tuế Tuế là ở ngay phòng khách nhà em ấy.
Tôi theo chân bố bước qua ngưỡng cửa, còn Tuế Tuế thì đang cuộn tròn trên ghế sofa, mải mê nhấm nháp túi khoai tây chiên. Đôi chân trắng ngần, thon dài cứ thế đung đưa trong đôi dép lông thỏ mềm mại. Em ấy khẽ liếc nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi bĩu môi đầy vẻ hững hờ, chẳng buồn để tâm.
Lúc ấy, tôi đứng lặng ở hành lang, tay siết ch/ặt quai chiếc ba lô cũ kỹ – tài sản duy nhất mang theo mình. Lưng tôi thẳng đờ, lòng trào dâng một nỗi mặc cảm khó gọi thành tên.
Cái tên ấy… Hứa Tuế Tuế. Tuế Tuế. Tôi lẩm nhẩm trong đầu, khắc sâu từng chữ vào tim.
Đêm hôm đó, em ấy chạy chân trần từ trên lầu xuống, dúi thẳng cái ly vào tay tôi rồi ra lệnh một cách hiển nhiên: "Này, đi đổ đi, sẵn tiện pha cho tôi ly nước nóng thêm chút mật ong nhé."
Cúi xuống nhìn chiếc ly, tôi thấy vệt son đỏ nhạt vẫn còn vương trên vành sứ. Tim chợt hẫng một nhịp, tôi lặng lẽ nuốt nước bọt, chẳng nói chẳng rằng mà quay đi làm theo ý em ấy.
Sau này tôi mới biết, Tuế Tuế chẳng phải chỉ "đanh đ/á" với mỗi mình tôi. Từ bố mẹ, ông bà cho đến hàng xóm láng giềng, em ấy chẳng nể nang ai cả. Đám trẻ trong khu phố cứ thấy bóng cô là dạt ra xa, người lớn thì thầm gọi cô là "tiểu bá vương".
Nhưng trong mắt tôi, em ấy chẳng giống bá vương chút nào. Tuế Tuế giống một chú mèo hơn — một chú mèo hay xù lông dọa người, nhưng chỉ cần chạm nhẹ vào là lại mềm nhũn, đáng yêu đến lạ.
Có dạo, em ấy cứ bắt tôi phải rửa chân cho mình. Tôi quỳ dưới sàn, nâng lấy cổ chân em ấy. Bàn chân Tuế Tuế nhỏ xíu, trắng nõn, những chiếc móng hồng hào được phủ lớp sơn bóng loáng. Tôi xoa bóp thật nhẹ vì sợ em ấy đ/au, nhưng lại vô tình làm em ấy thấy nhột.
Em ấy rụt chân lại, m/ắng át đi: "Rửa thì rửa đi, nhìn cái gì mà nhìn? Muốn ăn đò/n hả!"
Tôi cúi đầu, khóe môi khẽ cong lên. Hung dữ thật đấy, mà cũng dễ thương làm sao.
Cũng chính lúc ấy, sự nhiệt huyết của tuổi trẻ khiến tôi không kiềm chế được phản ứng của cơ thể. Tôi hoảng hốt, cố gập người lại để che giấu sự x/ấu hổ. Nào ngờ, em ấy đột nhiên chồm tới, mắt dán ch/ặt vào phía dưới thắt lưng tôi: "Trong túi giấu cái gì đấy? Ăn tr/ộm đồ nhà tao hả?"
Đầu óc tôi trống rỗng. Sau đó, tôi bị em ấy đẩy thẳng ra ngoài. Cánh cửa đóng sầm ngay trước mũi. Đứng giữa hành lang vắng, tim tôi đ/ập lo/ạn nhịp như muốn nhảy khỏi lồng ng/ực.
Thôi xong rồi, em ấy biết rồi. Chắc chắn em ấy sẽ càng gh/ét tôi hơn.
Thế nhưng, Tuế Tuế tuyệt nhiên không nhắc lại chuyện đó. Cho đến một ngày, em ấy đột nhiên đỏ mặt xông tới, vặn tay tôi m/ắng đồ l/ưu m/a/nh rồi cúi đầu cắn một phát thật đ/au vào tay tôi. Tôi không né tránh, chỉ lặng nhìn gương mặt ửng hồng của cô, cảm nhận dòng m/áu trong người mình đang cuộn trào mãnh liệt.
Kết quả là tôi nhận thêm hai cái t/át giòn giã.
Tuế Tuế bắt đầu ngó lơ tôi. Tôi cuống cuồ/ng, ngày ngày lẽo đẽo theo sau để xin lỗi. Em ấy bực mình vung tay t/át tôi thêm cái nữa. Nhìn thẳng vào đôi mắt ấy, tôi bỗng bật cười.
Em ấy đâu có biết...
Khi em ấy đ/á/nh tôi, bàn tay ấy mềm mại đến nhường nào.
Khi em ấy m/ắng tôi, đôi mắt ấy long lanh, sống động ra sao.
Và khi em ấy hung dữ nhất, thực ra em ấy chưa bao giờ muốn làm tổn thương tôi.
Tôi biết, khi hay tin bà tôi ốm, em ấy đã lén nhét hết xấp tiền mừng tuổi tích cóp vào cặp tôi. Tôi biết, khi nghe kẻ khác ở trường mỉa mai tôi là "chồng hờ từ bé", em ấy đã hùng hổ đi dạy cho chúng một bài học.
Em ấy cứ ngỡ tôi không biết gì. Nhưng tôi biết cả, biết hết tất cả.
Tôi hiểu rõ đằng sau cái miệng lưỡi sắc sảo kia là một tâm h/ồn thuần khiết, đằng sau vẻ ngoài gai góc là một trái tim mềm yếu hơn bất cứ ai. Vì thế, tôi chẳng bao giờ trách em ấy nửa lời.
Với tôi:
Việc em ấy bắt tôi rửa chân là một "phần thưởng".
Những lời m/ắng nhiếc, đ/á/nh đ/ập là sự thân thiết.
Ngay cả vết cắn em ấy để lại, tôi cũng chẳng nỡ rửa sạch suốt ba ngày trời.
Sau này, khi vết răng mờ đi, tôi còn đứng trước gương tìm mãi, lòng buồn rười rượi mất mấy ngày liền.