Hệ liệt Tú Anh 1: Thêu Anh Hài

Chương 4

22/11/2025 12:37

Nếu Thêu Anh, người chị dâu đã quá suy nhược, không chắc còn mang th/ai được nữa, mà có mang cũng chưa chắc sinh nở thành công.

Không thêu, biết đâu lần sau thật sự là con trai?

Việc hệ trọng quyết định vận mệnh gia tộc thế này, không thể quyết định hời hợt.

Anh trai tôi và mẹ tôi nhìn nhau hồi lâu vẫn không đưa ra được quyết định, đành dỗ chị dâu về phòng trước:

"A Cửu, em cho anh và mẹ bàn bạc đã."

"Dù có Thêu Anh, cũng phải đúng quy cách chứ."

Mẹ tôi hứa sẽ truyền thụ bí quyết Thêu Anh cho chị dâu, chị dâu mới chịu đưa con cho anh tôi bế về phòng cho uống nước cơm.

Còn chị, nắm tay mẹ tôi, đóng sập cánh cửa phòng thêu.

Khoảng giờ cơm tối, chị dâu dìu mẹ tôi vừa cười vừa nói bước ra từ phòng thêu.

Đối diện ánh mắt dò xét của anh trai, mẹ tôi vỗ vỗ tay chị dâu, bảo chị vào bếp nấu ăn trước.

Đợi chị dâu vào bếp, mẹ tôi mới hạ giọng:

"Cơ thể A Cửu này, chắc không sinh nở được nữa đâu, Nam Nam tuyệt đối không được thêu."

"Bất đắc dĩ thì mẹ ki/ếm cho con người phụ nữ bên ngoài, đẻ được con trai rồi con bế về."

Anh trai tôi liếc nhìn hướng nhà bếp.

"A Cửu liệu có chịu không? Mẹ không thấy hôm nay cô ấy đi/ên cuồ/ng thế nào sao?"

Khóe miệng mẹ tôi nhếch lên, giọng không giấu nổi vẻ đắc ý.

"Mẹ lừa con bé rồi, Thêu Anh cần bé gái đủ tám cân tám lạng, Nam Nam nhỏ con, thể trạng nhẹ, có thêu cũng vô ích."

"Cô ấy tin thật?"

"Tin chắc."

Chị dâu bưng cơm ra, múc cho mẹ tôi bát canh trước.

"May nhờ mẹ nói cho con biết, Thêu Anh cần bé gái đủ cân nặng, không thì Nam Nam ch*t uổng mất."

Nói đến đây, chị dâu ngượng ngùng cúi đầu xuống.

Vẻ thông tình đạt lý lúc này, hoàn toàn khác hẳn với hình ảnh đi/ên lo/ạn của chị dâu vài giờ trước.

Anh trai và mẹ tôi liếc nhìn nhau, cúi đầu ăn cơm, quả đúng là mẹ có cách.

Vừa ăn xong chưa bao lâu, anh trai và mẹ tôi ngáp ngắn ngáp dài, mắt díp lại vì buồn ngủ.

"Mọi người mệt thì đi ngủ đi, phần này để em dọn."

Chúng tôi đều tưởng, vở kịch hôm nay đến đây là kết thúc.

Nhưng giữa đêm khuya, phòng thêu bỗng vang lên tiếng khóc của Nam Nam.

Tiếng khóc đá/nh thức cả nhà, anh trai và mẹ tôi mãi mới cố mở được đôi mắt nặng trĩu, chật vật lết xuống giường.

Khi tôi theo mẹ và anh trai lảo đảo bước vào phòng thêu, chỉ liếc nhìn một cái đã buồn nôn đến phát ói.

Chị dâu đang đứng bên khung thêu, bên cạnh là chiếc nồi lớn chứa đầy sỏi nhỏ. Nam Nam ngồi trong nồi, miệng bị chị dâu nhét chiếc phễu vào.

Một tay chị dâu giữ phễu, tay kia múc từng thìa sỏi nhỏ đổ vào người Nam Nam.

Mỗi lần đổ xong một thìa, chị lại bế Nam Nam lên cân thử, lúc đó Nam Nam mới có dịp khóc lên vài tiếng.

"Chà, sao vẫn chưa đủ nhỉ?"

"Sao con nhẹ thế, cho thêm vài thìa nữa vậy."

Nói rồi, chị dâu lại ngửa đầu Nam Nam lên, cắm phễu vào miệng bé.

Mẹ tôi hét lên kinh hãi, anh trai cũng vật lộn muốn lao tới. Tiếng động lớn cuối cùng đã làm chị dâu đang mải nhồi nhét ngẩng lên.

Chị quay đầu nhìn chúng tôi, hơi nhíu mày, cầm bó dây thừng ở góc tường tiến lại phía chúng tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Trò chơi Quỷ Dị

(vi khủng bố, vô hạn lưu, dân gian, Cthulhu phương Đông) Chu Du vốn cho rằng cả đời mình sẽ trôi qua một cách hết sức bình thường. Sinh ra bình thường, lớn lên bình thường, học hành bình thường… Rồi sau đó, cũng bình thường mà mắc bệnh nan y, chết đi. Cho đến khi anh gặp được một cuốn sách đen cũng tầm thường như vậy. Từ đây, “bình thường” bước vào “phi thường”. Không thể thoát khỏi tòa nhà số 4, khu phố cũ nơi quỷ dị hoành hành, những kẻ chìm đắm trong trò chơi thành tiên, những sinh vật tái sinh không rõ hình dạng… Mỗi một kịch bản đều là một cơn ác mộng sâu thẳm nhất, nhưng mỗi cơn ác mộng ấy, lại là một cơ hội sinh tồn. Lửa cháy lên, soi sáng từng tấc chữ, quỷ dị giáng lâm, kéo màn tự sự của câu chuyện ra một lần nữa. —— Vậy thì, chào mừng đến với Trò chơi Quỷ Dị!
3
Đêm giao thừa Chương 12