"Hắn là cái thá gì chứ?!"
"Em biết hắn gh/ê t/ởm đến mức nào không?"
"Cố Duyệt, món n/ợ này tôi ghi nhớ rồi!"
Một chùm ánh đèn xe từ xa chiếu tới.
Hắn lập tức quay người bỏ chạy.
Chạy nhanh đến mức như dưới chân mọc gió.
Tôi giơ tay lên.
Đầy tiếc nuối nhìn chiếc xe dần khuất xa.
Đã bảo rồi.
Đây là một bộ tiểu thuyết ngược thân.
Tập hợp đủ cưỡng ép, b/ệnh kiều và phạm tội.
Người cưỡng ép là đại ca.
Vậy những phần còn lại là ai đây?
Mới đổi người đã vội vàng như vậy.
Đúng là một tên ngốc.
8
Đại ca hạ lệnh.
Bất kể phải tiêu tốn bao nhiêu tiền bạc hay nhân lực.
Nhất định phải tìm được Thẩm Nam.
Vì hai người chưa đăng ký kết hôn chính thức.
Nên Liên minh AO không hỗ trợ tìm người.
Mà phần thưởng đại ca đưa ra cho người tìm được Thẩm Nam là...
Năm mươi sáu phần trăm cổ phần tập đoàn.
Trong buổi họp triệu tập nhân sự.
Một bóng người quen thuộc xuất hiện.
"Bác sĩ Mộc? Anh chuyển nghề làm thám tử rồi à?"
Anh lịch thiệp cười.
"Việc phụ thôi."
"Chỉ là việc phụ thôi."
Tôi lập tức giơ ngón tay cái.
Đồng thời bày tỏ ý định muốn gia nhập đội của anh.
Bởi vì trong nguyên tác.
Người tìm được Thẩm Nam chính là bác sĩ Mộc.
Anh không nhận tài sản nhà họ Cố.
Mà mượn thế lực của nhà họ Cố để bước chân vào chính trường.
Mười lăm năm sau.
Anh ban hành thành công điều luật hợp pháp hóa hôn nhân dị tính.
Đồng thời luôn là cánh tay phải đắc lực của nam chính đại ca.
Nhưng lần này.
Anh không thể tìm người quá nhanh.
Phải để Thẩm Nam tận hưởng một khoảng thời gian "tốt đẹp" trước đã.
Có người chụp được ảnh của Thẩm Nam.
Tôi bảo ảnh giả, không đáng tin.
Có người tìm được nơi họ đang ở.
Tôi ôm bụng kêu đ/au, kéo dài thời gian.
Đến nơi thì người đã đi mất.
Khó khăn lắm mới định vị được vị trí của họ.
Vừa gửi cho bác sĩ Mộc xong.
Tôi "vô tình" đụng phải tay anh.
Lại "vô tình" dùng cốc nước đón lấy chiếc điện thoại đang rơi.
Anh đứng hình.
Tôi thuận thế ngồi vào lòng anh.
Dùng tay nâng cằm anh lên.
Nở nụ cười tà mị.
"Tiểu yêu tinh. Trên đời còn thứ gì đẹp hơn tôi sao?"
Anh trợn mắt há hốc miệng nhìn tôi.
Một lúc lâu sau mới luống cuống nhìn quanh.
Đến khi nhớ ra đây là văn phòng của mình mới thở phào nhẹ nhõm.
Anh đang do dự.
Tôi lập tức đổi sắc mặt.
Đứng dậy.
Đặt mạnh cốc nước xuống bàn.
"Thì ra bác sĩ Mộc cũng chỉ là loại có sắc tâm mà không có sắc đảm."
"Hay là hưởng thụ xong rồi không định chịu trách nhiệm?"
Anh vội vàng giải thích.
"Không phải."
"Tôi là thật lòng."
"Chỉ là thế gian này không chấp nhận chúng ta."
"Tôi... tôi..."
"Không có dũng khí chống lại cả thế giới?"
Tôi tiếp lời anh.
"Đúng vậy."
"Địa vị xã hội, tiền đồ rộng mở, gia đình, bạn bè..."
"Có thứ nào không quan trọng hơn tình yêu chứ?"
Có lẽ vì vẻ mặt tự giễu của tôi quá rõ ràng.
Anh muốn bước tới ôm tôi.
Nhưng tôi nghiêng người tránh đi.
"Mộc Dịch Tu."
"Yên tâm đi."
"Tôi không phải kiểu người dây dưa."
"Chuyện giữa chúng ta cũng không khiến tôi thiệt thòi."
"Nhưng sau này đừng tới tìm tôi nữa."
Anh trầm mặc.
Tôi xoay người rời đi.
Ngay lúc mở cửa.
Anh kiên định nói:
"Tôi có!"
"Tôi sẽ thay đổi quy tắc."
"Để em có thể quang minh chính đại ở bên tôi."
"So với việc bản thân bị chỉ trích."
"Tôi càng sợ em bị tổn thương hơn."
"Cố Duyệt."
"Chờ tôi."
Bước chân tôi khựng lại.
Nhưng không quay đầu.
Chỉ tiếp tục giẫm giày cao gót lộc cộc đi xa.
Đồ ngốc.
Tình yêu vốn chẳng thể quan trọng bằng tiền đồ, gia đình và bạn bè.
Đúng là một tên ngốc.
Đến thời gian bị kéo dài mất rồi cũng không biết.