Tục Mệnh Sư 1: Trả Ơn

Chương 16.2

29/07/2025 12:28

"Chuyện đó thì muội đoán sai rồi. Phong Thủy Sinh không phải con rối. Tất cả mọi chuyện là hắn cam tâm tình nguyện làm. Ta chỉ cho hắn mượn chút pháp lực thôi."

"Vậy là công đức phù lục đã bị huynh lấy rồi?"

"Ta lấy cái đó để làm gì?"

"Chẳng lẽ huynh xuống núi chuyến này là để lấy mạng muội?"

"Tiểu sư muội, ta - Tứ sư huynh của muội chưa từng gi*t người. Đừng quên, ta là tục mệnh sư."

"Vừa rồi huynh gi*t còn ít sao? Dùng tay kẻ khác để thỏa mãn lòng dục của mình, chẳng lẽ không tính là phá giới?"

Hắn bật cười sảng khoái: "Bọn đó vốn nên ch*t từ lâu. Không gi*t thì giữ lại làm gì? Tiểu sư muội, muội cũng từng gi*t đồng môn đấy thôi? Giờ còn bày đặt giả vờ làm người tốt à?"

"Ta gi*t toàn là kẻ lừa gạt. Gi*t xong ta nhận. Còn huynh, gi*t rồi lại chối, còn định phủi sạch tay đúng là tiểu nhân đê tiện."

"Hết rồi muội à, đừng cãi nhau nữa. Đại sư huynh mang người đang giăng lưới khắp nơi tìm muội. Ta đến trước là để báo tin cho muội biết đấy. Muội đi với ta, ta đảm bảo muội an toàn."

Tứ sư huynh - Liêu Thanh vốn giỏi mê hoặc lòng người, tôi đành giả bộ thuận theo, gật đầu đồng ý:

"Được thôi. Nhưng phải đợi ta giải quyết xong chuyện nhà họ Phong đã."

Liêu Thanh thu lại kết giới, thế giới xung quanh tôi lại hiện lên rõ ràng.

Phong Thủy Sinh ngồi bệt dưới đất, ngơ ngác nhìn cảnh tượng m/áu me trước mắt. Một luồng khí đen mờ mịt bốc lên quanh thân hắn.

Phong Bất Khuất đứng bên cạnh hắn, như thể không liên quan gì.

Tôi nắm tay con bé kéo nó rời xa Phong Thủy Sinh.

Thấy tôi xuất hiện trở lại, mắt Phong Bất Khuất sáng rỡ.

Tôi liếc nó một cái cảnh cáo, nó nhìn về phía sau tôi - nơi Liêu Thanh đang đứng rồi lặng lẽ lui vào linh đường.

Tôi đ/á nhẹ Phong Thủy Sinh:

"Phong Thủy Sinh, ngươi gi*t người mẹ hết lòng vì ngươi, chỉ để xử lý mấy kẻ kia. Đáng không?"

Phong Thủy Sinh hồi thần, lồm cồm bò dậy:

"Nếu không có vở kịch hôm nay, tôi căn bản không thể gi*t được Lý B/án Tiên. Dù có may mắn gi*t được, tôi cũng phải đền mạng. Bây giờ, tôi làm việc cho Liêu tiên trưởng, người sẽ bảo vệ tôi bình an vô sự, còn ban cho trường sinh bất tử."

"Vậy là ngươi không hối h/ận, mà còn thấy mình làm đúng?"

"Tôi sai sao? Lúc ngài lần đầu gặp tôi, đã nói với mẹ rằng có một ngày tôi sẽ gi*t bà ấy, rằng tôi là kẻ á/c. Ngài biết không, bao nhiêu năm nay, câu đó luôn văng vẳng trong đầu tôi. Ban đầu, tôi cố tình trái ý ngài, đối xử với mẹ cực kỳ hiếu thuận, chỉ để chứng minh ngài sai."

"Nhưng lại có một giọng nói khác thì thầm: nếu tiên nhân đã định trước số mệnh của tôi, vậy tôi cần gì phải trái ý? Khi Lý B/án Tiên tìm đến, tôi đột nhiên cảm thấy đây chính là thiên ý. Tôi đi đến bước này, tất cả đều do ngài ban tặng. Cái ch*t của mẹ tôi, ngài cũng không thoát khỏi liên can."

Tôi bật cười vì lời hắn nói, tức đến mức buồn cười.

Quay đầu nhìn Liêu Thanh:

"Người như hắn, mà huynh còn định nối mệnh, còn muốn dẫn vào Thiên Cơ môn?"

"Tiểu sư muội, muội biết ta chưa bao giờ nuốt lời. Dù sao thì, hắn cũng giúp ta tìm ra muội."

Tôi nhìn sang Phong Bất Khuất, ánh mắt đầy ẩn ý:

"Sư phụ từng nói, không thể tục mệnh cho lũ cầm thú. Kẻ gi*t mẹ… không xứng được sống."

Lời còn chưa dứt, cây bút phán quan của tôi đã cắm thẳng vào ngựk Phong Thủy Sinh.

Liêu Thanh nhào tới định ngăn cản, nhưng bị ấn Diêm Vương tôi tế khởi trấn trụ ngay tại chỗ, không nhúc nhích nổi.

"Phong Bất Khuất, ta đã thay con hoàn thành tâm nguyện. Con không định bày tỏ chút gì sao?"

"Vâng, sư phụ."

Phong Bất Khuất từ nãy đã âm thầm tiến đến phía sau Liêu Thanh, rút ra một lá bùa được vẽ bằng chu sa trộn m/áu người, dán nhanh vào đại huyệt sau lưng hắn.

Liêu Thanh lập tức mất thần trí, đổ rạp xuống đất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
5 Ôn Cố Chương 13
11 Trò Chơi Lừa Dối Chương 15
12 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm