Vòng luẩn quẩn

Chương 22

10/12/2025 18:34

Tôi và Van, đúng là khắc khẩu.

Khi mới được đón về nhà, tôi từng còn chút hy vọng về tình thân.

Dù bị lạnh nhạt phớt lờ, tôi vẫn tự an ủi rằng mỗi bậc cha mẹ đối xử với con cái khác nhau.

Sự xuất hiện của Van khiến tôi hiểu suy nghĩ đó thật nực cười.

Nghe nói bà Chu cãi nhau với nhân tình bên ngoài nên mới đưa Van về nước, chẳng hiểu sao bà lại chọn sống chung với tôi.

Thái độ của bà Chu với Van khác hẳn với tôi.

Hóa ra bà cũng có thể dịu dàng, kiên nhẫn, dành sự quan tâm cho con mình.

Dụ Vĩ Dân cũng biết sự tồn tại của Van, nhưng chẳng màng quan tâm, có lẽ ông ta cũng không dám chắc ngoài kia mình có con riêng hay không.

Tôi chẳng có lý do gì để thích Van.

Thế là tôi tránh mặt nó như tránh tà, gặp nhau cũng giả vờ không thấy, câu cửa miệng toàn lời lẽ lạnh băng.

Ba chúng tôi cứ thế duy trì một sự cân bằng kỳ quặc.

Ban đầu, trước thái độ hờ hững của tôi, Van cũng có chút tự giác, biết giữ khoảng cách.

Thấy nó tỏ ra ngoan ngoãn không gây sự, tôi cũng chẳng muốn sinh chuyện.

Rốt cuộc trong thâm tâm tôi hiểu rõ, mọi thứ tôi gặp phải đâu liên quan gì đến nó.

Nhưng trong cái nhà này làm gì có thứ gì tốt đẹp?

Tôi không phải, nó lại càng không.

Một lần trực nhật hồi cấp ba, tôi về muộn một tiếng.

Chàng trai tóc vàng đứng trước bàn học, đang lật giở cuốn nhật ký của tôi.

Đầu óc tôi như n/ổ tung.

Trong đó ghi lại những ngày tháng bối rối, chất vấn, đ/au khổ khi tôi mới về nhà.

Cha mẹ không thương tôi, không quan tâm tôi, vậy tại sao còn đón tôi về?

Tôi bước mấy bước tới, hất mạnh nó ra: "Ai cho mày động đồ của tao?!"

Con sói đội lốt cừu cuối cùng cũng trưng nanh múa vuốt.

Van nở nụ cười đ/ộc địa, vừa thương hại vừa chế nhạo: "Thật đáng thương, anh trai."

Bộ mặt x/ấu xí nhất bị người khác nhòm ngó, tôi sao có thể nhịn được?

Tôi gi/ận đến mức phì cười: "Ừ? Hy vọng lát nữa mày vẫn nghĩ được như vậy."

Tôi quăng cuốn nhật ký, vật lộn với Van.

Nó nhỏ tuổi hơn, không có kinh nghiệm, liên tiếp ăn mấy đò/n của tôi.

Nhưng nó nhanh chóng thích nghi, cũng có thể vì bị đá/nh đ/au quá nên bắt đầu phản kháng.

Đúng lúc tôi ra đò/n mạnh nhất, nó đột nhiên đứng im, để mặc nắm đ/ấm của tôi đ/ập vào mặt, làn da trắng nõn lập tức sưng đỏ.

Tôi chưa kịp hiểu nó đang giở trò gì.

Tiếng quát tháo của bà Chu đã vang lên cùng lúc cánh cửa bị đẩy mạnh: "Dụ Trì, cút xuống đây. Sao con dám đá/nh Van?!"

Thằng ranh bị tôi kh/ống ch/ế chớp mắt, cười khiêu khích: "Làm sao bây giờ? Anh sắp gặp chuyện tồi tệ hơn rồi đấy."

Nhận ra mình bị tính kế, tôi lạnh lùng đứng dậy.

Bà Chu xót xa đỡ Van dậy, nhìn vết thương của nó mà nổi trận lôi đình.

"Nó là em trai con! Sao con dám đá/nh nó?! Ai dạy con đá/nh người?!"

Van đứng sau lưng bà, vẫn không ngừng nở nụ cười với tôi.

Tôi chỉ muốn ch/ửi thề: "Sao mẹ không hỏi xem có phải nó tự chuốc lấy không?"

Van lúc này mới ra mặt: "Con định giúp anh dọn phòng, vô tình thấy nhật ký của anh. Vì vậy anh mới nổi gi/ận."

Tôi nghi nó bị đi/ên, giả vờ giả vịt thế cho lắm vào.

Bà Chu đã hiểu chuyện, nhưng vẫn bênh vực Van.

Giọng bà lạnh như băng: "Một cuốn nhật ký mà cũng đá/nh em trai? Vô kỷ luật, đúng là bị bố con nuông chiều quá rồi."

Kỷ luật?

Nuông chiều?

Tôi cười gằn, không muốn nhịn thêm chút nào.

"Em trai? Nó là thứ em trai gì?"

Tôi nhìn chằm chằm vào Van, rồi quay sang bà Chu, nói từng chữ rõ ràng: "Chẳng qua là một đứa con hoang không lên được mặt báo."

Bốp!

Má trái tôi quay đi theo lực t/át, cảm giác rát bỏng lan khắp mặt.

Bàn tay bà Chu vẫn giơ lên: "Đồ vô giáo dục."

Tôi phớt lờ nỗi đ/au, gật đầu: "Đúng vậy, con là đứa có sinh không có dạy. Mọi người chẳng phải sớm biết rồi sao?"

Sự việc kết thúc bằng ba ngày tôi bị nh/ốt trong phòng áp mái.

Sau khi ra ngoài, tôi bỏ luôn cái vỏ ngoan ngoãn.

Gh/ét Van, gặp một lần đá/nh một lần.

Bà Chu nhìn tôi như nhìn kẻ đi/ên, sau đó dắt Van ra ở riêng.

Chỉ còn mỗi tôi, bà chẳng bao giờ quay lại.

Van thỉnh thoảng vẫn đến trường khiêu khích tôi.

Sau này bà Chu làm lành với nhân tình, ra nước ngoài.

Cuối cùng tôi cũng được yên thân.

Nhưng sự yên tĩnh ấy giờ lại bị phá vỡ khi Van xuất hiện.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
3 10 năm vây hãm Chương 10
4 LẨU ĐÊM Chương 8
5 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
8 Khỉ báo tang Chương 13
10 Thẩm Nam, Thẩm Nam Chương 09

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vị hôn phu bắt tôi đi đám cưới thanh mai trúc mã thay anh ta, anh ta lại đến cướp dâu, tôi nổi điên giết sạch

Chương 7
Giới thiệu: Vị hôn phu của Lâm Ngữ Hoa là Cố Tắc Xuyên đã công khai cướp dâu tại hôn lễ của thanh mai trúc mã, bỏ mặc cô một mình đối mặt với sự sỉ nhục. Cô quyết đoán liên thủ với chú rể bị cướp dâu là Tống Hãn Minh, không chỉ đăng ký kết hôn ngay trong ngày mà còn vạch trần sự phản bội suốt 3 năm qua của Cố Tắc Xuyên. Đối mặt với sự khiêu khích và bôi nhọ của Bạch Mạn, cô dựa vào bằng chứng cùng sự bảo chứng cấp quốc gia để phản kích hoàn hảo, cuối cùng khiến cặp đôi tra nam tiện nữ phải trả giá đắt. Đây là bộ truyện sảng văn về nữ chính tỉnh táo độc lập, tự tay xé nát trà xanh và gã đàn ông ngoại tình, nhịp điệu nhanh gọn, tình tiết lật ngược liên tục.
Báo thù
Hiện đại
0