Những người tức gi/ận kéo tới nhà chúng tôi đòi lời giải thích.
Chưa dừng lại ở đó, công ty du lịch kia còn c.ắ.n ngược, kiện bố tôi vi phạm hợp đồng, yêu cầu ông phải bồi thường ba trăm triệu.
Để giải quyết chuyện này, bố chạy ngược chạy xuôi, b/án hết những tài sản có thể b/án.
Khó khăn lắm mới gom được mấy chục triệu thì vì lao lực quá độ mà đổ b/ệnh.
Sau đó Lâm Đông mới ra tay.
Ông ta dây dưa với phía bên kia trong thời gian dài, cuối cùng giúp thương lượng khoản bồi thường xuống còn một trăm triệu.
Cũng vào lúc đó, tôi bị đưa về nhà họ Lâm.
Để trả món n/ợ ấy thay bố, tôi ký một bản hợp đồng chẳng khác gì b/án thân với Lâm Đông rồi tới nhà họ Vệ chăm sóc Vệ Hành.
Ngôi làng cuối cùng được giữ lại.
Nhưng những năm qua dân làng đã phải chịu quá nhiều khổ sở.
Tôi luôn cảm thấy mình nên thay bố bù đắp cho họ.
Tôi còn muốn hoàn thành tâm nguyện của bố khi còn sống.
Sửa lại nhà cửa trong làng.
Làm đường.
Xây hồ chứa nước.
Hơn một nửa số tiền Cát Vân đưa cho tôi đều được dùng vào những việc này.
Tôi kể ngắn gọn toàn bộ quá khứ cho Vệ Hành nghe rồi nghiêm túc nhấn mạnh:
“Quãng đời sau này của tôi đều sẽ dùng để bảo vệ Sán Chủy. Anh chơi đủ rồi thì về đi.”
“Tôi với anh vốn dĩ là người của hai thế giới khác nhau.”
Vệ Hành nghe xong lại chẳng hề bị thuyết phục.
“Ngôi làng này đâu phải căn cứ quân sự, cần bảo vệ kiểu gì?”
Anh nói rất tự nhiên:
“Tôi giúp cậu làm đơn xin đưa nơi này vào danh sách làng cần bảo tồn là được. Một khi được phê duyệt, sau này ai còn dám tùy tiện động vào?”
Tôi nghe xong thì im lặng.
Không hổ là tư duy của người luôn đứng ở tầng lớp trên.
Một người sống quá lâu dưới đáy xã hội như tôi, thật sự chưa từng nghĩ tới cách giải quyết đơn giản như vậy.
Nhưng nghĩ kỹ lại...
Vệ Hành có nghĩa vụ gì phải giúp tôi?
Tôi không muốn n/ợ anh quá nhiều.
Vì vậy vẫn cố chấp nói:
“Tôi không muốn n/ợ anh ân tình. Chuyện của mình, tôi sẽ tự nghĩ cách.”
Ngày hôm sau, tôi đội mũ rơm, chuẩn bị hộp dụng cụ, dựng giàn rồi bắt đầu công việc.
Chỉ riêng việc sơn trắng những bức tường cũ đã là một công trình không nhỏ.
Phần việc nặng nhọc nhưng không cần kỹ thuật này nhanh chóng bị Vệ Hành ôm hết.
Anh chẳng sợ rám nắng, thậm chí còn không làm bất kỳ biện pháp phòng hộ nào.
Cởi trần, cầm con lăn rồi bắt đầu làm.
Còn tôi rất nhanh cũng tìm lại được cảm giác năm xưa.
Có lẽ vì đang ở nơi mình sinh ra và lớn lên, cả người tôi đặc biệt thả lỏng.
Tôi vừa pha màu vừa khe khẽ ngân nga.
Sau khi vẽ được vài nét, tôi vô tình ngẩng đầu rồi bắt gặp ánh mắt tập trung của Vệ Hành.
Không biết từ khi nào anh đã dừng tay, cứ đứng bên cạnh nhìn tôi.
Tôi khó hiểu hỏi:
“Sao vậy?”
Vệ Hành không trả lời ngay mà hỏi ngược:
“Bài cậu vừa hát là bài gì?”
Tôi nhất thời chưa phản ứng kịp.
“Dân ca thôi. Cô gái đ.á.n.h cá...”
Nói được một nửa, tôi đột nhiên im bặt.
Đúng rồi.
Bài này là bài trước đây tôi thường hát trong lúc chăm sóc Vệ Hành.
Lần trước Lâm Nguyệt Nguyên gọi tới hỏi, tôi còn cố tình giả ng/u để lấp li/ếm.
Bây giờ lại vô thức hát ngay trước mặt chính chủ.
Tôi lập tức không dám nhìn thẳng Vệ Hành.
May mà anh không tiếp tục truy hỏi.
Đến giữa trưa, mặt trời đã lên cao.
Tôi và Vệ Hành tạm nghỉ, tới nhà trưởng thôn ăn ké.
Vợ trưởng thôn là một dì cực kỳ nhiệt tình.
Bà xới cho mỗi người một bát cơm đầy ụ, cứ liên tục giục chúng tôi ăn nhiều hơn.
Đang ăn được một nửa, vài người dân bỗng ồn ào bước vào.
Ông chú đi đầu không đợi trưởng thôn hỏi đã bắt đầu than phiền.
“Trưởng thôn, khi nào ông cho người bịt cái hang Sừng Q/uỷ đó lại? Sắp tới tháng sáu rồi đấy!”
Những người còn lại lập tức phụ họa.
“Đúng vậy! Mau bịt đi! Nếu không chúng tôi chẳng dám ra ngoài nữa!”
“Bến tàu bên đó bây giờ chẳng còn ai dám đi. Còn không phong tỏa thì định đợi đến bao giờ?”
Trưởng thôn rõ ràng đã nghe chuyện này rất nhiều lần.
Ông chỉ có thể kiên nhẫn trấn an:
“Đã gửi đơn lên chính quyền thị trấn rồi. Còn phải xét duyệt từng cấp. Đợi văn bản xuống mới có thể phong tỏa chính thức.”
Nhưng dân làng rõ ràng không hài lòng.
Mọi người cứ đòi trưởng thôn lập tức dẫn người tới bịt hang.
Ông bị vây quanh đến mức luống cuống.
Tôi thấy vậy thì nhỏ giọng hỏi vợ trưởng thôn:
“Dì, hang Sừng Q/uỷ xảy ra chuyện gì vậy?”
Hang đ/á đó sở dĩ có tên Sừng Q/uỷ vì hình dáng bên ngoài trông giống chiếc sừng trên đầu q/uỷ.
Hồi nhỏ tôi còn thường cùng bạn bè tới đó chơi.
Dì ấy nghe tôi hỏi thì lập tức lộ vẻ lo lắng.
“Tháng sáu ba năm trước, một đôi cha con mất tích ở Sừng Q/uỷ. Đến bây giờ ngay cả h/ài c/ốt cũng chưa tìm thấy.”
“Hai năm sau đó, cứ đến tháng sáu lại có dân làng mất tích. Bây giờ đã tháng năm rồi, mọi người sợ năm nay lại có chuyện.”
Tôi nhíu mày.
“Không báo cảnh sát à?”
“Báo rồi.”
Bà bất lực lắc đầu.
“Nhưng lực lượng cảnh sát ở đây, cháu cũng biết mà. Mỗi năm chỉ mất tích hai ba người, căn bản chẳng được chú ý. Bọn họ đều nói có lẽ bị sóng biển cuốn đi.”
Tôi nghe vậy càng cảm thấy chuyện này không đơn giản.
“Những người mất tích có điểm chung nào không?”
“Không có gì đặc biệt. Có nam có nữ, nhưng đa số là người trẻ và trẻ con. Người già thì không có.”
Tôi âm thầm ghi nhớ chuyện này.
Sau đó, trưởng thôn khó khăn lắm mới khuyên được đám người kia rời đi.
Tôi hỏi có cần giúp gì không.
Ông chỉ xua tay.