Sau khi Dịch Dương rời đi, Chu Trạch Phong ngồi một mình trong phòng khách rất lâu, giống như một bức tượng thạch cao đã khô cứng.
Sau đó cậu tự hànhz hạz mình bằng cách lật đi lật lại b/ệnh án trong tay, nhiều lần lấy điện thoại ra, ngón tay gõ rồi xóa trên màn hình.
Cuối cùng, Lục Triệu không nhận được bất cứ điều gì.
Gần trưa Chu Trạch Phong mới rời đi.
Căn nhà của Lục Triệu lại trở về vẻ im lìm không chút sức sống.
Lục Triệu tắt camera, gọi điện cho Dịch Dương.
Dịch Dương bắt máy. Giọng hắn nghèn nghẹt như bị nhét gì trong mũi, nghe còn có vẻ chột dạ.
“Alo? Anh, sao tự nhiên...”
Ánh mắt Lục Triệu lạnh lẽo, giọng nói còn lạnh hơn:
“Sau này đừng gọi tôi là anh nữa. Dù sao chúng ta cũng không cùng cha, càng không cùng họ. Cam tôi sẽ ăn hết, dấu vân tay của cậu tôi cũng sẽ xóa. Sau này chúng ta không còn bất kỳ qu/an h/ệ gì.”
“Lục Triệu, c/on m/ẹ anh vì một đối tượng hẹn hò mà đối xử với tôi như vậy? Anh có tin bây giờ tôi sẽ...”
“Có b/ệnh thì đi chữa. Tôi không điều trị trầm cảm.”
Cuối cùng Lục Triệu cũng nói ra câu mình đã muốn nói suốt nhiều năm.
Hắn thở dài một hơi, mệt mỏi day ấn đường.
“Cậu muốn mách mẹ thì cứ đi. Bao nhiêu năm nay tôi đã chịu đủ rồi. Sau này tôi không muốn bận tâm đến hai người nữa.”
“Có Chu Trạch Phong là đủ rồi.”
Chu Trạch Phong kết thúc buổi tập lúc năm giờ chiều rồi trở về nhà.
Trước khi mở cửa.
Cậu đã chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ bị Lục Triệu đá/nh cho một trận.
Hoặc...
Có khi người kia đã rời đi từ lâu.
Không ngờ vừa bước vào.
Điều đầu tiên cậu ngửi thấy lại là mùi thức ăn.
Đứng trước cửa bếp.
Sống mũi Chu Trạch Phong chợt cay xè.
Nước mắt suýt nữa rơi xuống.
Lục Triệu đang quay lưng về phía cậu.
Mặc tạp dề.
Bận rộn trước bếp nấu.
Trong khoảnh khắc ấy.
Chu Trạch Phong có cảm giác như mình quay về ngày đầu tiên hai người gặp nhau.
Cậu chợt nghĩ.
Giá như mọi chuyện mãi mãi dừng ở lúc ban đầu thì tốt biết bao.
Dù...
Ngay từ điểm khởi đầu ấy.
Đã là một sai lầm.
Cậu c/ăm gh/ét việc Dịch Dương nói ra sự thật.
Thế nhưng.
Dẫu đã biết tất cả chỉ là một lớp vỏ ngụy trang.
Cậu vẫn muốn tiếp tục sai.
Sai mãi.
Chu Trạch Phong khẽ cụp mắt.
Bước tới sau lưng Lục Triệu.
Lặng lẽ ôm lấy hắn.
Lục Triệu biết cậu đã về.
Nên cũng chẳng gi/ật mình.
"Xong ngay thôi."
"Đi rửa tay đi."
Chu Trạch Phong khẽ hỏi:
"Anh không gi/ận em sao?"
"Em đưa anh đến đây."
"Lại còn khóa anh trong nhà."
Phản ứng bình thản của Lục Triệu khiến cậu vừa ngạc nhiên vừa bất an.
Giống như tất cả sự yên bình này.
Đều đang được chống đỡ bởi một tấm đậu hũ mỏng manh.
Lục Triệu đáp rất thản nhiên:
"Không sao."
"Dù gì em nổi đi/ên cũng đâu phải ngày một ngày hai."
"Anh chỉ thấy lạ."
"Không hiểu vì sao thôi."
Chu Trạch Phong lắc đầu.
Vẫn không nói.
Trước khi cậu về.
Lục Triệu vốn đã định nói hết mọi chuyện.
Giải thích rõ ràng.
Nhưng giờ.
Hắn lại đổi ý.
Hắn muốn xem.
Chu Trạch Phong sẽ cố chịu đến bao giờ.
Và sẽ tự xử lý chuyện này như thế nào.
...
Bữa tối diễn ra rất yên bình.
Chu Trạch Phong huyên thuyên kể đủ thứ xảy ra ở trường.
Từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ.
Ngay cả chuyện con mèo mới đến đá/nh nhau với mèo cũ.
Cậu cũng kể rất chi tiết.
Lục Triệu chỉ mỉm cười.
Thỉnh thoảng gật đầu.
Không chen lời.
Đột nhiên.
Chu Trạch Phong dừng lại.
"Sao không kể nữa?"
"Con mèo mới đá/nh nhau xong rồi sao?"
Chu Trạch Phong do dự.
"Em..."
"Có phải nói nhiều quá không?"
Trong đầu cậu lại hiện lên hình ảnh Dịch Dương.
Một cậu ấm được nuông chiều.
Kiêu ngạo.
Tinh tế.
Chu Trạch Phong không hề muốn biến mình thành người như vậy.
Nhưng không hiểu sao.
Cậu cứ vô thức đem bản thân ra so sánh.
Điều đó khiến cậu càng thêm khó chịu.
Lục Triệu lắc đầu.
Đưa ngón tay khẽ chạm vào lòng bàn tay cậu.
"Anh thích người nói nhiều."
"Cứ là chính em."
Không ngờ.
Nghe xong câu ấy.
Chu Trạch Phong chẳng những không vui.
Mà càng sa sút hơn.
Lục Triệu hoàn toàn không hiểu.
Hắn còn tưởng mình đâu có nói sai.
Nhưng điều Chu Trạch Phong đang nghĩ lại là...
Dịch Dương... cũng nói nhiều.
Lại còn rất hoạt bát.