Sau khi kết thúc một dự án, công việc của tôi cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Nhưng để tránh gặp mặt sếp trong những tình huống khó xử, mỗi lần tan làm tôi đều vào nhà vệ sinh xem xong một đoạn video phân tích chi tiết rồi mới đi.

Đúng vậy, gần đây việc đối phó với Tạ Cẩn cứ như trò mèo vờn chuột vậy.

Gặp nhau ở phòng pha trà, tôi vòng qua chỗ khác đi.

Ở căng tin trông thấy, tôi bưng khay ăn bước qua cách hai dãy bàn.

Khi báo cáo công việc cũng nghiêm túc, không còn đùa giỡn như trước nữa.

Tôi sợ sếp lấy cớ tôi quấy rối cấp trên để sa thải tôi.

Nào ngờ hôm đó Tạ Cẩn làm thêm giờ.

Cuối cùng tôi cũng kịp vào thang máy, nhìn kỹ thì ôi chao, sếp ở trong.

Tôi lập tức vẫy tay: “Thôi, các anh chị đi trước đi, tôi đợi chuyến sau.”

Đồng nghiệp thắc mắc: “Trong đó vẫn còn chỗ mà?”

Cửa thang máy từ từ đóng trước mặt tôi.

Ai ngờ Tạ Cẩn giơ tay ra.

Cửa lại mở ra.

Rồi giọng trầm thấp của anh vang lên: “Vào đi.”

Lời sếp, không dám không nghe.

Tôi liền nhảy vào thang máy, dán mình vào góc, cố hạ thấp sự hiện diện của bản thân.

Tiếng “ting” báo tầng đến.

Tôi định bước ra thì Tạ Cẩn gọi lại:

“Kỳ Bái Vân,” Anh hít sâu một hơi, “Cậu... không cần phải tránh tôi như vậy.”

“Chuyện trước, tôi cũng không để ý nữa, coi như nó đã qua rồi, cứ như trước đây là được.”

Nhìn bóng lưng anh khuất dần, trong lòng tôi chầm chậm nổi lên một dấu hỏi.

Không tránh anh cũng không đúng, tránh anh cũng không xong.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Năm thi đại học, cô nàng nổi loạn đã cứu rỗi con trai tôi

Chương 7
Năm con trai tôi học lớp 12, thành tích bỗng chốc tụt dốc từ top 30 toàn khối xuống tận hạng 200. Giáo viên chủ nhiệm nói, gần đây nó cứ giao du với một cô bé bất hảo. Khi tôi tìm đến tiệm internet, vừa vặn nhìn thấy cô bé đó đang đứng trên ghế, hung dữ mắng nó: "Đến bài này mà cũng không biết làm à?" "Cậu còn muốn thi đại học nữa không hả?" Tôi ngẩn người đứng ở cửa. Con trai tôi cúi đầu, trước mặt là một xấp đề toán đang mở. Trên mặt cô bé kia vẽ đường kẻ mắt đậm nét, nhưng cây bút đỏ trong tay lại đang sửa từng bước giải rất rõ ràng. Nó nhìn thấy tôi, phản ứng đầu tiên là nhét bao thuốc lá vào ngăn kéo. Tôi đang định lên tiếng thì trước mắt bỗng xuất hiện một dòng chữ: 【Nó không phải đang làm hư thằng bé.】 【Nó đang kéo thằng bé ra khỏi trò chơi.】 【Nếu bản thân nó có thể dự thi đại học, chắc chắn nó sẽ thi tốt hơn thằng bé nhiều.】 Tôi nhìn tờ lịch làm việc tại cửa hàng tiện lợi đầy những công thức toán học bên cạnh tay nó, rồi lặng người đi. "Ở đây ồn quá. Hai đứa có muốn đổi chỗ khác để làm bài không?"
Hiện đại
Vườn Trường
Nữ Cường
0
Ngọc Tố Chương 5