"Ai thèm tr/ộm cái bảng rá/ch của cậu."
Nguyên văn lời của Biên Dương.
Cái gì gọi là bảng rá/ch?
Thôi kệ, tôi không chấp nhặt với cậu ta.
Hết hôm nay là chúng ta không gặp lại nhau nữa.
Lúc Trương Nham ném vào liên tiếp ba quả ba điểm, tôi đang ôm một thùng nước khoáng trên tay, phấn khích đến mức nhảy cẫng lên.
Nhảy một cái.
Lúc chân tôi chạm đất thì bị trượt ngã khỏi bậc thang.
Đập đầu ngất luôn tại chỗ.
Tôi suýt nữa đã không bao giờ gặp lại thế giới này nữa.
Tôi lại mơ.
Mơ thấy Biên Dương thì thầm bên tai tôi,
"Sao cậu phiền phức thế.
"Tôi thật sự rất gh/ét cậu."
Trong mơ mà cậu ta nói gh/ét tôi cũng dịu dàng đến thế sao?
"Tôi gh/ét từng hành động, cử chỉ của cậu đều ràng buộc lấy tôi.
"Tôi gh/ét mọi hỉ nộ ái ố của cậu tôi đều để trong lòng.
"Vì cậu, tôi đã không còn là tôi nữa rồi."
Tim tôi đ/ập thình thịch.
Cố gắng mở mắt nhưng mãi không mở được.
Tôi cảm thấy một nụ hôn ẩm ướt đặt trên môi mình.
Một hơi thở lạnh lẽo phả vào mặt.
Không lẽ nào?
Ch*t ti/ệt!
Mình đúng là ch*t ti/ệt mà!
Sao mình có thể mơ giấc mơ như thế này!!!!
Chương 5:
Đầu óc mê man.
Phần sau của giấc mơ tôi không nhớ rõ.
Tỉnh dậy, tôi thấy khuôn mặt Biên Dương đang ghé sát lại.
Tai tôi "vụt" một cái nóng bừng lên.
"Cậu tỉnh rồi à?"
"Đây là?"
"Phòng y tế. Cậu ngã từ trên bậc thang xuống. Đập vào đầu và chân.
"Bác sĩ nói cậu cần ở đây nghỉ một đêm."
Biên Dương lùi đầu lại, giọng điệu vẫn lạnh như băng.
Lại phải cảm thán!
Hoàn toàn là hai người khác nhau so với trong mơ!
Nhưng tôi mơ thấy cậu ta hôn mình thì cũng quá đáng thật.
Tôi thề tôi tuyệt đối không có ý nghĩ không trong sáng nào với cậu ta.
Sao tôi có thể có loại suy nghĩ đó với một người con trai chứ.
Đầu tôi bị va đ/ập hỏng rồi.
Đệt!