Giang Nam Mưa Chẳng Ngớt

Chương 3

08/11/2024 17:32

03

Tiền thuê thuyền và nhà đã tốn mất quá nửa số bạc, không thể cứ ngồi không mà ăn mãi, ta đến nơi tuyển người tìm một công việc sao chép sách, mỗi quyển sách được một lạng bạc.

Thính Phong và Lâm Tu Xuyên ra ngoài m/ua dụng cụ sửa mái nhà, tiện thể ki/ếm thêm việc bốc dỡ hàng cho một tiêu cục.

Không có tiền để mỗi bữa đều ăn ở tửu lâu, khi hai người ấy vá lái nhà, ta ra ngoài m/ua rau, định tự nấu cơm.

Đợi hai người vá xong, ta cũng đã xào xong hai món.

Thính Phong nhìn thành quả lao động của ta trên bàn ngoài sảnh, vô cùng thành thật hỏi: "Đây là thứ gì vậy?"

Lâm Tu Xuyên đứng bên cạnh liếc qua một cái: "Không biết, chắc là thạch tín."

Ta bưng bát cơm hấp vừa chín ra liền nghe thấy câu ấy, lập tức cuống lên: "Thạch tín gì chứ, đây là món rau cải xào th!t và ngó sen nếp mà bản cô nương tự tay làm đấy!"

Lâm Tu Xuyên vỗ tay: "Tuyệt thật, ngươi không đ/ốt ch/áy trù phòng đã là may lắm rồi."

Y chỉ vào hai đĩa thức ăn hỏi ta: "Có phải ta nên ra đứng chờ ở cửa y quán để dễ bề cho đại phu c/ứu ta không?"

Chúng ta ba người ngồi ăn cơm cùng bánh nướng mà Thính Phong mang về, càng ăn càng trầm lặng, ngẩn ngơ ăn hết hai đĩa thức ăn không rõ là món gì kia.

Ta dọn dẹp bát đũa, Thính Phong đi ra giếng gánh nước, Lâm Tu Xuyên rửa bát, phân công rõ ràng.

Tới tối, ba chúng ta dìu nhau tới y quán.

Đại phu nghiêm giọng dặn dò chúng ta đừng ăn mấy thứ rác rưởi nhặt dưới đất.

Từ đó không ai để ta nấu nữa, Lâm Tu Xuyên nhờ vào tài nấu th!t thỏ nướng và rau rừng khi còn tòng quân, đã đảm đương việc bếp núc.

Mỗi ngày, ta tự giác xách giỏ đi chợ m/ua rau, Thính Phong thì ngày nào cũng mang về bánh nướng.

Đến bữa thứ tám, khi nhìn thấy bánh nướng trên bàn, cuối cùng Lâm Tu Xuyên không nhịn được hỏi: "bánh nướng này thực sự ngon đến vậy sao?"

Thính Phong cắn một miếng, nghiêm túc gật đầu: "Ngon thật."

Ta cảm thấy mấy ngày qua nhai bánh nướng nhiều đến nỗi mặt ta đã to thêm một vòng.

Lâm Tu Xuyên rót cho ta một chén nước, đặt cạnh ta, ta lẳng lặng uống nước trôi hết bánh nướng.

Bên cạnh trù phòng có một mảnh đất nhỏ, ta định trồng ít rau để ăn.

Lâm Tu Xuyên xới đất, Thính Phong dựng hàng rào, ta ngồi chọn hạt giống.

Có người gõ cửa lớn đang mở, là người của tiêu cục đến giao hàng, gọi hai huynh ra bốc dỡ.

Trước khi đi, Lâm Tu Xuyên nhắc: "Sau này ta và đại ca không có nhà, phải khóa cửa cẩn thận, đừng tùy tiện mở cửa cho người ngoài."

Ta cào cào hạt giống: "Biết rồi, ngươi cứ đi làm đi."

Ở Giang Nam thương gia dày đặc, người Hồ tấp nập, cá lớn cá bé lẫn lộn, giữ chút đề phòng cũng không thừa.

Gieo hạt giống xong, ta sao chép thêm vài quyển sách, thấy thời gian cũng đã đủ, ta xách giỏ đi chợ cá m/ua cá.

Đi ngang qua tiêu cục, ta nhìn thấy Thính Phong và Lâm Tu Xuyên vừa dỡ hàng xong chuẩn bị về.

Lâm Tu Xuyên thoáng thấy ta, sải bước đi đến: "Ngươi sao lại ở đây? M/ua rau về nhà không phải hướng này."

Ta giải thích: "Ta đi m/ua cá, hôm qua ngươi không phải bảo muốn nấu cá sao?"

Lâm Tu Xuyên cầm lấy giỏ rau: "Chợ cá toàn là đám ngư phủ thô kệch, ngươi đừng tự mình đi, hơn nữa giá cá mỗi ngày thay đổi, ngươi không quen dễ bị lừa, để ta và Thính Phong đi cùng."

Bạc chính là sinh mệnh, lừa thứ khác được, lừa bạc của ta thì không được.

Chúng ta m/ua cá xong, trên đường về, ta đứng ở một sạp rau lựa đồ cùng với các bà thím, họ luôn rất nhiệt tình chỉ cho ta rau nào tươi.

Thính Phong đi m/ua bánh nướng mà huynh ấy thích nhất, Lâm Tu Xuyên xách giỏ rau theo sau ta.

Bỗng nhiên, đám đông có chút xôn xao, Lâm Tu Xuyên kéo ta sang một bên tránh.

Trong tay ta vẫn cầm củ cà rốt, ngơ ngác nhìn quanh: "Sao thế?"

Lâm Tu Xuyên thản nhiên trả lời: "Kiệu của tiểu thư nhà phú hộ, xem chừng là người có uy tín trong vùng, bách tính đều dừng chân xem."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
12 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người không còn giữ lời hứa, tôi không cần nữa

Chương 8
Nhân dịp kỷ niệm một trăm năm thành lập trường, tôi lôi ra chiếc áo đôi mua từ mười năm trước. Lục Bạc Dữ từng hứa sẽ cùng tôi mặc nó để tham dự lễ kỷ niệm này. Anh ta ném chiếc áo sang một bên, giọng điệu bất lực: "Đường Âm, với tư cách là khách mời danh dự, mặc thế này không được trang trọng cho lắm." Lại là trang trọng. Năm thứ ba sau khi tốt nghiệp, tôi tham dự tiệc mừng công của anh ta và mặc một chiếc váy màu sắc rực rỡ. Vậy mà anh ta lại kéo tôi vào góc, nhíu mày: "Hôm nay toàn là bậc trưởng bối, em có thể ăn mặc đứng đắn một chút được không?" Kể từ ngày đó, tủ quần áo của tôi chỉ còn lại màu đen, trắng và xám, mỗi lần tháp tùng anh ta tham dự sự kiện, tôi đều như một cái bóng mờ nhạt. Tôi siết chặt chiếc áo phông đã hơi ố vàng, giọng run rẩy: "Đây là lời hứa của chúng ta năm xưa, rằng mười năm sau sẽ cùng nhau mặc nó trở về trường." Anh ta thở dài, như đang dỗ dành một đứa trẻ không hiểu chuyện: "Đừng làm loạn nữa, những lời hứa trong quá khứ không cần phải cố chấp giữ lấy làm gì." Thế nhưng, khi Khương Ngữ Hạ mặc một chiếc váy ngắn cũn cỡn đầy vẻ phô trương, nắm tay anh ta làm nũng ngay trước cửa hội cựu học sinh.
Tình cảm
0