Hồ Ly Xuống Núi

Chương 7

26/07/2025 20:16

Các vòi sen đẫ bị chiếm hết, tôi và Lục Chiêu khó khăn lắm mới tìm được một chỗ trống, đành phải chen chúc nhau tắm luân phiên.

Lợi dụng lúc Lục Chiêu gội đầu, tôi lén lút ngồi xổm trước mặt anh ta.

Khi nhận thấy không ai để ý tới chỗ này cả.

Tôi nuốt nước bọt, mắt dán vào 'nguồn dinh dưỡng' ngay trước mắt.

Làm sao đây? Há miệng ra luôn sao?

Sách không nói chi tiết, tôi đành phải tự ứng biến. Vừa định áp mặt lại gần thì Lục Chiêu đột nhiên túm lấy cánh tay kéo tôi đứng dậy.

"Đến lượt em tắm rồi, Lê Lê. Mang dầu gội chưa?"

Tôi đờ người một chút, gật đầu lia lịa.

"Được rồi, em tắm nhanh đi. Cần kỳ lưng thì gọi anh nhé."

Lục Chiêu quay người lại, tư thế quay lưng về phía tôi, lục lọi xà phòng trong giỏ đồ.

'Vịt đến miệng lại bay mất', tôi đành bĩu môi tắm rửa cho ngoan ngoãn.

Đột nhiên có người khác chen vào phía sau.

"Ồ, hôm nay đông thật đấy. Lão Lục, tôi tắm chung với hai cậu nhé."

Tôi đang xả bọt trên tóc, nghiêng đầu nhìn qua.

Là đồng đội trong đội bóng rổ của Lục Chiêu, người cao g/ầy, da hơi ngăm, dương khí cũng cực kỳ dồi dào đang tỏa ra từng sợi từ làn da.

Tôi không nhịn được mà tiến lại gần anh ta hơn một chút.

Người kia cũng nhìn tôi, ánh mắt sáng lên:

"Ôi, bạn học này, da cậu trắng thật đấy."

Anh ta cũng bước lại gần, giơ tay định đặt lên người tôi, "Eo cậu nhỏ quá đi!"

Chưa kịp chạm vào, một tiếng "bốp" vang lên, Lục Chiêu mặt đen sì t/át vào mu bàn tay anh ta.

"Đừng có đụng tay chân lung tung."

Anh ta dùng vai hất đồng đội sang một bên, hung hăng chen vào giữa tôi và người kia, nhanh chóng xoa xà phòng lên người tôi.

"Anh tắm giúp em, tiết kiệm thời gian."

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì toàn thân từ trước ra sau đã bị Lục Chiêu kỳ cọ xong xuôi.

Mặt hầm hầm, mím ch/ặt môi, anh ta phì phò xả sạch bọt cho tôi, cuối cùng trải khăn tắm ra quấn cho tôi, rồi vỗ nhẹ vào mông tôi một cái.

"Xong rồi, em ra ngoài trước đi."

Đồng đội anh ta nhìn với ánh mắt nửa cười nửa không: "Lão Lục, giữ ch/ặt thế thì người không biết còn tưởng cậu ta là vợ cậu nữa ấy."

Lục Chiêu khịt mũi: "Cất cái suy nghĩ bẩn thỉu của cậu đi. Lê Lê là con trai, cậu vừa mới nhìn đứa con trai với ánh mắt d/âm đãng thế kia, lịch sự lắm hả?"

Đồng đội lạnh lùng: "Hừ."

Tôi lưu luyến bước đi, ba bước thì ngoảnh lại một lần, hai người họ chỉ chăm chăm cãi nhau, hoàn toàn không có ý định giữ tôi lại.

Ôi, xuất quân bất lợi.

Hai phần dương khí thơm ngon bày ngay trước mặt, vậy mà tôi chẳng được nếm lấy một miếng.

đi/ên mất thôi!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm