[BL] Chữa Bệnh Cho Bạo Quân

Chương 18

24/07/2025 12:15

Vạn công công khuyên ta nên thường xuyên thị tẩm các phi tần, ban ân sủng cho các nàng, sớm ngày sinh nhiều hoàng tử.

Ta cũng định nhắm mắt làm cho qua, nhưng nhìn thân thể mỏng manh yêu kiều của những phi tần xinh đẹp đó, ta không thể hứng thú nổi.

Thời hiện đại, ta là gay.

Thời cổ đại, ta là kẻ đam mê nam sắc.

Linh h/ồn này vạn năm không đổi, không thể chung đụng với các mỹ nữ được, ta cần đàn ông, ta muốn ôm ấp nam nhân. Nhưng bọn họ không hiểu, ta cũng không tiện nói, vậy nên ta viện đủ cớ, không thị tẩm ai trong suốt một năm.

Cùng lúc đó, ta nhận được tin báo từ thuộc hạ, trong Thái Y Viện có gián điệp.

Ta đã quá quen, từ ngày đầu lên ngôi, những kẻ ám sát ta được phái đến liên tục. Thời gian gần đây mới dần giảm bớt rồi hết hẳn, hiếm lắm mới an tâm nghỉ ngơi, ai ngờ đang yên lành lại tòi ra kẻ nữa.

Ta lười tìm xem tên nào cải trang trộn lẫn vào, thế là giả vờ nổi cơn gi/ận dữ, muốn hạ lệnh ch/ém hết Thái Y Viện, như vậy kẻ gian kia cũng sẽ ch*t, đỡ mất công dò la tin tức lo sợ mỗi ngày.

Tâm đã sớm chai sạn, bản tính á/c đ/ộc dần, ta bất ngờ khi bản thân lại có thể thản nhiên quyết định sống ch*t của nhiều người như thế.

Đó cũng là lần đầu tiên ta gặp Thường Dung.

Y từ đám đông lao ra ôm chầm lấy chân ta, nước mắt ngắn dài, miệng liến thoắng cam đoan sẽ chữa khỏi b/ệnh cho ta, còn nói bản thân là truyền nhân của thần y gì đó.

Nhìn vào cặp mắt đen của y, ta thừa biết những lời nói đó đều là bịa đặt, nói dối qua loa vụng về như vậy mà cũng nghĩ có thể qua mặt được ta. Nhưng không hiểu sao, một ngọn lửa nơi tim được nhóm lên, ta lại có hứng trêu đùa y.

Thế nên ta tha tội ch*t cho đám thái y kia, còn nói với Thường Dung rằng ta bị liệt dương.

Vẻ mặt y sượng trân trong giây lát.

Lúc đó ta suýt thì cười ra tiếng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hiền phu

Chương 7
Phu quân bất lực nhưng hiền lương, bèn nhặt về cho thiếp một nam nhân. 'Hắn là kẻ ngoại lai, dung mạo lại tuấn tú, mượn giống thành công rồi, đuổi đi là được.' Chúng ta giả làm huynh muội, hành sự theo kế hoạch. Chẳng ngờ, kẻ kia tựa như sống Bồ Tát. Chẳng những khiến thiếp hoài thai, lúc rời đi, còn để lại một khoản tiền lớn. 'Thôn phụ chốn quê mùa, không xứng sánh đôi, sau này chớ có dây dưa.' Phu quân giận không kìm được, muốn liều mạng cùng hắn. Thiếp khóc lóc ngăn cản. 'Huynh trưởng, thôi đi, chớ làm hại hắn.' Ngoảnh đầu lại nói nhỏ cùng hắn: 'Thời buổi này, kẻ chịu làm không công lại còn dán tiền vào như thế thật khó tìm, cứ giả vờ cho qua chuyện vậy.' Chúng ta đồng tâm hiệp lực tiễn ân nhân đi. Dùng tiền của hắn mua ruộng mở tiệm, sinh hạ con trai, ngày tháng trôi qua thật sung túc. Ba năm sau, Thái tử quay lại chốn cũ, bắt gặp gia đình ba người chúng ta. Hắn tức giận đến phát điên: 'Hảo cho đôi huynh muội các ngươi! Dám xem ta như kẻ ngốc, lừa gạt ta xoay mòng mòng!'
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0