Hách Phàn bấy giờ mới mãn nguyện gật đầu, lại nói tiếp điều thứ hai.
Thực ra điều này hắn có chút ích kỷ, thế nên nói năng chẳng có mấy bệ đỡ, đành phải dùng giọng điệu nhẹ nhàng để thương lượng: “Buổi tụ tập nếu có bắt biểu diễn tài năng, em cứ trốn sau lưng người khác cho anh, đừng có đi/ên mà lên đó nhảy múa. Buổi sáng chân chẳng phải vừa mới trẹo xong đó sao? Vạn nhất chấn thương thật thì không tốt đâu, em phải biết giữ gìn đấy.”
Chủ yếu là cái cậu chàng này lúc nhảy múa trông cuốn hút kinh khủng, Hách Phàn chỉ sợ lọt vào mắt xanh của đứa nào thì khốn.
Tô Vũ dẫu sao cũng chẳng mảy may nghi ngờ cái tâm tư gian xảo của người đàn ông, liền gật gật đầu đồng ý: “Được.”
Hách Phàn hạ tầm mắt “ừm” một tiếng, nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy không yên tâm, lại tiếp tục dặn dò: “Tụ tập kết thúc nhớ nhắn tin trước cho anh, anh nếu bận không có thời gian sẽ bảo tài xế đến đón, em cứ ngồi yên trong lớp học đó, mở định vị chia sẻ vị trí lên…”
Sao lại bắt đầu lải nhải nữa rồi? Tai cậu sắp đóng váng lên đến nơi rồi này.
Tô Vũ mất kiên nhẫn vung vẩy tay, ngắt lời cằn nhằn của người đàn ông: “Biết rồi biết rồi, anh mau đi đi, đừng có bà cô già thế nữa.”
Hách Phàn: ……
“Em có biết một phút của anh đáng giá bao nhiêu tiền không hả? Đến đây làm bảo mẫu cho em, em lại còn dám chê bai cơ đấy?”
Tô Vũ rút tờ giấy ăn chùi chùi miệng, rõ ràng là chẳng thèm để tâm.
Bọn họ sau khi kết hôn sớm đã làm thủ tục chuyển nhượng cổ phần và công chứng tài sản rồi, ki/ếm được nhiều tiền hơn nữa thì đã sao, chẳng phải thảy đều là làm công cho Tô Tiểu Vũ cậu hay sao?
Ăn xong cơm, Hách Phàn một bước quay đầu ba lần rời đi.
Tô Vũ liền mở tin nhắn nhóm điện thoại lên, nhấn vào văn bản hướng dẫn tụ tập, theo chỉ dẫn trên đó chạy đi hội quân với các bạn học mới.
Cậu theo học ngành Ngôn ngữ học, năm nay giảng viên hướng dẫn của bọn họ tổng cộng chỉ nhận năm học viên cao học, ba nữ hai nam.
Các bạn nữ lần lượt là Hàn Phương Như, Chung Linh, Cố Giai Tuệ, bạn nam ngoài cậu ra còn có một người tên là Lương Trí Viễn.
Trước khi khai học bọn họ đã kết bạn với nhau rồi, thi thoảng lại chia sẻ mấy tin dưa hóng hớt nghe ngóng được vào trong nhóm, sau đó triển khai tranh luận và ăn dưa kịch liệt.
Bởi vậy tính ra dẫu sao cũng khá là quen thuộc, chỉ là chưa từng gặp mặt ngoài đời thôi.
Tô Vũ thuộc diện người ít nói nhất trong nhóm, không phải vì cậu trầm tính, mà là khoảng thời gian nghỉ hè trước khi khai học, cậu đang bận đi hưởng tuần trăng mật với người đàn ông nhà mình.
Bay khắp các nước châu Âu, xong xuôi lại lượn qua Đông Nam Á, ban ngày đi chơi mệt muốn ch*t, buổi tối còn bị người đàn ông đ/è ra mây mưa thất đi/ên bát đảo.
Tô Vũ gần như cứ chạm vào gối là ngủ chìm nghỉm, tin nhắn nhóm nhiều nhất cũng chỉ lướt qua một cái, căn bản chẳng có chút sức lực nào mà trả lời.
Bọn họ hẹn nhau ở ngay trước cổng nhà truyền thống của trường, lúc Tô Vũ đến nơi, dưới hành lang nối liền trước cửa đã có bốn người đang đứng sẵn, cậu là người cuối cùng.
“Xin lỗi nhé, tớ đến muộn, bắt mọi người phải chờ lâu rồi.” Tô Vũ chạy chậm bước tới.
“Tô Vũ? Cậu chính là Tô Vũ đúng không?” Một bạn nữ vóc dáng trung bình lên tiếng trước, nhiệt tình chào hỏi.
“Ừm, tớ đây, cậu là…?” Tô Vũ có chút ngập ngừng, dẫu sao con gái cũng có tận ba người cơ mà, cậu vẫn chưa thể đối chiếu chính x/ác tên với người được.
“Tớ là Chung Linh đây, đứa hay ngoi lên buôn chuyện nhất trong nhóm ấy.”
“À, hóa là nhóm trưởng, thất kính thất kính.”
“Đến đây đến đây, tớ giới thiệu cho cậu một chút, đây là Giai Tuệ.” Chung Linh chỉ tay về phía bạn nữ bên trái có chiều cao còn nhỉnh hơn cả Tô Vũ, trên mũi đeo một cặp kính gọng đen.
“Đây là Phương Như.” Lại chỉ tay về phía bạn nữ bên phải có vóc dáng nhỏ nhắn, lúc cười lộ ra chiếc răng khểnh nhỏ.
“Còn người này thì chắc tớ chẳng cần phải giới thiệu nhiều nữa đâu nhỉ.”
Bạn nam hơi mũm mĩm chủ động bước lên một bước, mái tóc uốn xù mì (uốn giấy bạc) hướng về phía Tô Vũ chìa tay ra, lúc cười đôi mắt híp lại thành hai đường chỉ: “Chào cậu, tớ là Lương Trí Viễn.”