Thần Sơn

9

11/06/2026 10:24

Lại một mùa đông tuyết rơi dày, cung điện đổ nát gió lùa khắp nơi, không có than để sưởi, lạnh đến thấu xươ/ng. Chăn đệm mỏng manh, ta lại có bệ/nh cũ, sợ rét run, chỉ biết ôm chú hồ ly co ro ngủ, trong tư thế đầy bất an.

Chú hồ ly rất ngoan, nằm trong lòng ta. Hai chúng ta cố gắng sưởi ấm cho nhau bằng chút hơi ấm nhỏ nhoi.

Ta cẩn thận nhổ sạch từng đám cỏ trong sân, trồng đầy hoa Thương Thần.

Đây là loài hoa chỉ có ở Thương Sơn, màu trắng thuần khiết, thoáng ánh lam băng, tựa như ánh trăng, mang vẻ đẹp bí ẩn và tinh khôi. Một khi rời khỏi Thương Sơn, dù khắp chín châu bốn biển cũng không tìm được loài hoa nào giống như thế. Trừ phi là ta tự tay trồng, nhưng khi ta không ở đó, những bông hoa này sẽ héo tàn.

Hoa Thương Thần mang ý nghĩa phúc lành, bình an, quốc thái dân an.

Bao năm qua, dù cuộc sống bấp bênh, chẳng ở nơi nào được lâu, nhưng hễ đến một nơi mới, ta đều không ngần ngại trồng đầy loài hoa băng lam xinh đẹp này.

Ta đã quen với việc biến bất kỳ nơi nào có Cơ Huyền Sách thành một tổ ấm, rải đầy phúc lành và sự bảo hộ.

Nhưng giờ đây, mảnh sân này là dành cho chính ta.

Dù ngọn núi ở đâu, những bông hoa Thương Thần luôn hướng về Thần Sơn, chỉ cho ta phương hướng về ngôi nhà thật sự của mình.

Sau khi bị giam trong lãnh cung chưa được bao lâu, Cơ Huyền Sách đến tìm ta, bảo ta cho một bát m/áu để chữa thương cho Mạnh Tinh Tinh.

Vì sắp đến đại lễ lập hậu, mà vết thương của cô ta vẫn chưa lành hẳn, sẽ ảnh hưởng đến việc tham dự lễ.

Ta không đồng ý: "Cô ta chẳng phải là người thân của ta, thậm chí còn là người ta gh/ét. Cô ta lại không nguy hiểm đến tính mạng, tại sao ta phải lãng phí m/áu của mình để chữa vết thương nhỏ nhặt đó?"

M/áu của Thần Nữ quý giá biết bao, không phải để mang ra lãng phí như thế.

Cơ Huyền Sách ném cho ta một con d/ao găm, nét mặt không biểu lộ gì: "Cô ta mấy ngày nay đ/au đến không ngủ được. Chỉ một bát m/áu thôi, mà lại là vết thương do chính cô gây ra. Cô cứ coi như chuộc lỗi đi."

Không phải ta gây ra...

Ta cảm thấy bất lực và mệt mỏi, không còn muốn giải thích thêm nữa.

Ta từ chối, hai bên cứ giằng co mãi. Lúc này, con tiểu hồ ly chạy đến chân hắn, làm nũng đòi được vuốt ve. Cơ Huyền Sách cầm gáy nó nhấc lên, nhìn vài lần rồi tỏ ra chán gh/ét:

"Con s/úc si/nh này sao cô còn giữ lại?"

Tiểu hồ ly sợ hãi vùng vẫy.

Ta bỗng thấy h/oảng s/ợ, lo hắn sẽ làm hại nó, lập tức chạy đến ôm tiểu hồ ly vào lòng, cúi đầu khẽ nói: "Ta đồng ý với anh là được chứ gì."

Cơ Huyền Sách nhíu mày nhìn dáng vẻ cảnh giác của ta, buông tay ra, cứng nhắc biện hộ một câu: “Ta không có ý lấy nó để u/y hi*p cô."

Ta im lặng, nhặt con d/ao găm lên, dứt khoát rạ/ch một đường dài trên tay mình. M/áu chảy ra, nhỏ vào bát.

Hắn cầm bát m/áu đi pha vào th/uốc.

Nhưng không có tác dụng, phải là m/áu tươi mới được. Thế là hắn nhân lúc Mạnh Tinh Tinh đang mê man, dẫn ta đến cung của cô ta, lại lấy thêm một bát m/áu.

Cung điện của cô ta thật ấm áp.

Ta vì mất m/áu mà tứ chi lạnh buốt. Khi tháo băng ra, ta lại rạ/ch thêm một vết thương mới bên cạnh vết cũ, nhìn cô ta uống m/áu của ta, sắc mặt dần hồng hào trở lại.

Mặt ta tái nhợt, lòng bàn tay đ/au nhói từng cơn.

Cơ Huyền Sách, hắn có biết không...

Ta cũng biết đ/au mà.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm