8.

Anh chàng dùng sức đỡ tôi lên.

Sau đó anh ta ném tôi sang một bên cho một tên đàn ông mặt s/ẹo.

“Nào, cùng vui vẻ nhé.”

Anh ta nở một nụ cười đầy ranh mãnh nói.

Khuôn mặt đầy s/ẹo kia thật kinh khủng, vết bỏng dữ tợn đan xen vết ch/ém.

Vết s/ẹo kéo dài từ khoé mắt đến miệng.

Trong suốt bao năm qua tôi đã gặp qua rất nhiều nam nhân cho nên chỉ cần nhìn thoáng qua tôi có thể biết được tên đàn ông này là một nhân vật nguy hiểm.

Anh ta không hề lịch sự mà đưa tay kéo mạnh lấy tôi khiến cổ tay tôi đ/au nhói.

Tôi không thể trốn thoát được.

Anh ta bắt đầu cởi thắt lưng.

Có rất nhiều người trong phòng, nhưng không có bất kì ai giúp đỡ tôi.

Tôi r/un r/ẩy: “Thưa ngài, tôi không thể làm việc này..”

Tên b/éo cười lớn: “Vừa rồi là ta nhân nhượng với ngươi, yêu cầu ngươi hầu hạ thiếu gia, vậy mà ngươi lại không chịu, lại đi khiêu khích vị này.”

Tôi chưa kịp giải thích gì thì tên mặt s/ẹo đã đẩy mạnh tôi vào tường.

Xung quanh trở nên mơ hồ.

Tôi thấy hình bóng mình trên tường, mờ và mỏng.

Bề ngoài dù có đẹp đến đâu thì linh h/ồn bên trong cũng đã mục nát.

Chẳng trách anh ấy không còn yêu tôi nữa.

Điều ấy thật hiển nhiên.

“Chúng ta đá/nh cược đi, xem nữ nhân này có thể kiên trì được bao lâu.”

“Tôi cá là nó sẽ lâu hơn lần trước.”

Hoá ra mùi m/áu tanh trước đó là do những người chung số phận như tôi để lại.

Tôi cảm thấy ớn lạnh.

Váy của tôi bị x/é thành từng mảnh.

“Mặt s/ẹo, hôm nay cậu đúng là đang tận hưởng cuộc sống đấy.”

Xung quanh ồn ào khiến tôi không nhịn được cảm giác buồn nôn.

Lúc này, cửa bị đẩy ra.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cuối tuần đi hát karaoke, phụ huynh nổi cơn thịnh nộ

Chương 6
Cuối tuần, tôi đang ở quán karaoke thì nhận được điện thoại từ ông nội của Tiểu Đào. Vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã xối xả chất vấn: "Cô làm giáo viên chủ nhiệm mà không chịu trách nhiệm gì cả à? Đứa nhỏ ăn thanh phô mai trường phát mà nôn mửa, tiêu chảy suốt. Chẳng phải nói là mua từ thương hiệu lớn sao?" Tim tôi thắt lại, vội vàng bảo ông gửi ảnh qua. Mở ra xem, tôi tức đến bật cười. Loại trường phát là Milkana, còn trong ảnh là Milkana (hàng nhái). Tôi kiên nhẫn giải thích vài câu. Thế mà đến 2 giờ sáng, lại nhận được một bài văn dài dằng dặc từ ông ta: "Nếu trường không phát thanh phô mai, con tôi về nhà có đòi mua không? Nếu trường không làm gương, phụ huynh chúng tôi đã chẳng mua. Nguồn cơn chẳng phải ở trường các cô sao? Cô Kim, cô làm giáo viên chủ nhiệm thì khó mà chối bỏ trách nhiệm." "Lúc nãy tôi gọi điện, bên cô tiếng nhạc xập xình, cô đang ở nơi giải trí đúng không?" "Tôi mạn phép hỏi một câu, là giáo viên nhân dân mà lui tới những nơi đó, liệu có phù hợp không? Đứa nhỏ còn đang ở bệnh viện, còn cô thì đắm chìm trong hưởng lạc, có xứng với danh hiệu người làm vườn không?" Cuối cùng còn bồi thêm một câu: "Cô tự suy nghĩ kỹ đi, ngày mai cho tôi một lời giải thích hợp lý, đừng làm tôi thất vọng." Tôi hoàn toàn sững sờ. Đã vậy thì phần quà vặt chiều mai của cả lớp hủy bỏ luôn đi. Thông báo vừa gửi đi, các phụ huynh khác lập tức nổi giận.
Báo thù
Hiện đại
2