Vị Thần Cuối Cùng

Chương 11

01/10/2024 11:45

Sự kiên nhẫn của ta có rất nhiều, nhưng tú bà thì không kiên nhẫn.

Đợi đến khi vết thương của cô nương hơi lành lại, khép miệng được một chút. Bà ta đã đẩy cô nương tới quầy b/án rư/ợu b/án nghệ.

Khuôn mặt xinh đẹp của cô nương đã thu hút rất nhiều người tới xem, người muốn âu yếm cũng càng lúc càng nhiều.

Nhưng tú bà đều từ chối.

Nguyên nhân rất đơn giản, bà ta muốn b/án cô nương với một cái giá cao.

Vì vậy khi xuất hiện một vị khách ra giá cao nhất xưa giờ, tú bà đã rất xúc động.

Cô nương giả vờ làm nũng, khóc lóc om sòm, khiến cả phòng trở nên hỗn lo/ạn. Đến khi thời gian gần kề, tú bà cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, bà ta gọi cô ấy một câu “con gái ngoan” hai câu “con gái ngoan”, vừa khéo léo dỗ dành, sau đó đồng ý với yêu cầu của cô ấy.

Cô nương bưng tách trà tú bà đưa tới nhấp từng ngụm, khó khăn lắm mới nuốt được những giọt nước mắt đang nén lại, vừa định mở lời cảm ơn tú bà thì bỗng chân cô ấy chao đảo, loạng choạng rồi mềm nhũn ngã xuống bên cạnh bàn.

Tú bà đứng dậy, sai tên sai vặt đứng hầu ở bên cạnh, bảo hắn ta đưa cô nương đi cẩn thận, dặn dò không được làm tổn thương làn da của cô ấy, nếu không vị quý nhân thấy được sẽ không vui.

Nhìn cô nương sắp bị đưa đi, tú bà đứng bên cạnh, nâng cằm cô ấy lên, cười lạnh nói: “Vào đến lầu xanh, đâu có nhiều điều muốn hay không muốn đến thế? Dù có thật sự không muốn, cũng phải biến thành muốn mới được.”

Rồi bà ta thả tay ra, cho phép bọn họ rời đi.

Cô nương được đưa vào phòng của vị quý nhân đã trả giá cao nhất. Quý nhân đã chờ sẵn, ngay khi cô nương mềm nhũn được đưa vào, hắn ta không nói lời nào đã l/ột sạch y phục cô ấy, trần truồng, trong khi cô ấy yếu ớt chống cự, rèm đỏ đã hạ xuống.

Theo ta thấy, giấc mơ hoa khôi của cô nương dường như đã hoàn thành được một nửa dưới sự giúp đỡ của ta.

Nhưng cô nương dường như không nghĩ như vậy.

Sau khi trở về, cô ấy quấn ch/ặt mình trong chăn, bất động.

Ta hỏi cô ấy, đến gần danh hoa khôi hơn một bước, có vui không.

Nhưng cô ấy lại nói ta đừng để ý đến cô ấy nữa, cô ấy đã bẩn, đã ti tiện, đã không còn sạch sẽ nữa.

Ta ngồi phía trước cửa sổ phòng cô ấy, ngậm cây cỏ trong miệng, vừa cười vừa nói ra nỗi khó hiểu của mình: “Loài người các cô, tại sao cứ muốn dùng những chuyện sinh sản này để đá/nh giá ai đó bẩn thỉu hay ti tiện? Không cảm thấy vô lý sao?”

Cô ấy không đáp lại ta.

Vì vậy, ta đã hỏi cô ấy, nha đầu hôm đó cho cô ấy uống nước có bẩn không? Có ti tiện không? Còn những cô nương phản kháng trong hầm giam thì sao, có bẩn không? Ti tiện không? Còn có...

Cô ấy nhìn ta chốc lát, sau cùng vẫn không trả lời.

Sau một hồi lâu, cô ấy mới hỏi ta, nha đầu hôm đó như thế nào?

Như thế nào à?

Ta cười.

“Tự mình đi xem không phải là tốt hơn hay sao?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm