Đấu Giá Nguy Hiểm

Chương 2

08/12/2025 18:44

Nghe vậy, tôi liếc nhìn Lý Đông rồi lại nhìn Trình Dã.

Tay tôi đột ngột ấn mạnh lên vết thương của chàng trai.

M/áu đỏ tươi chảy dọc xươ/ng đò/n, len lỏi xuống chỗ gợi liên tưởng.

Trình Dã rên khẽ.

Mắt cậu ấy đỏ hoe, thân hình mềm oặt dựa vào cổ tay tôi nũng nịu:

"Chủ nhân... đ/au quá."

"Xin người dịu dàng chút..."

Tôi nheo mắt, kìm nén ham muốn tiếp tục hành hạ, quay sang nhướng mày với Lý Đông:

"Thấy chưa?"

"Nguy hiểm cái gì? Rõ ràng chỉ là một kẻ đáng thương."

Mải chế nhạo Lý Đông, tôi không để ý tới ánh mắt lúc này của Trình Dã.

Trong vẻ kỳ quái còn lấp lánh chút phấn khích...

Người cá được đưa về viện nghiên c/ứu.

Ban ngày, vài đồng nghiệp thay phiên nhau quan sát và ghi chép số liệu.

Để đề phòng bất trắc, bể cá giam cậu ấy được làm bằng kính chống đạn, cổ đeo vòng sắt nối với dây xích hàn ch/ặt vào trần nhà.

Dù vậy, các nhà nghiên c/ứu khác vẫn không dám đến gần.

Khi quan sát cũng đứng cách xa hai mét.

Việc đo thân nhiệt càng chẳng ai muốn nhận.

Thấy thế, tôi thở dài bất lực, một tay cầm bảng số liệu, tay kia cầm nhiệt kế tiến lại gần Trình Dã.

Thấy tôi đến, mắt cậu sáng rực lên.

Lông mày cong cong, nở nụ cười rạng rỡ.

"Chủ nhân! Cuối cùng ngài cũng đến thăm Trình Dã rồi! Trình Dã thật vui quá đi!"

Nghe tiếng "chủ nhân", mặt tôi nóng bừng.

Tay cầm nhiệt kế run nhẹ.

"Đừng gọi chủ nhân. Anh là Kỷ Vũ Bạch, gọi tên thẳng đi."

Trình Dã nghiêng đầu.

Lẩm nhẩm đọc tên tôi vài lần.

Đáng yêu vô cùng.

Khiến người ta muốn trêu chọc đôi câu.

Và tôi cũng làm thật.

"Sao? Thấy anh đến thì vui thế à?"

"Thích anh à?"

Vốn chỉ buột miệng đùa cợt, nào ngờ Trình Dã lại đỏ mặt tía tai.

Cúi gằm mặt không dám nhìn tôi.

Hồi lâu sau mới thều thào:

"Vì... anh đẹp trai quá. Cái giây đầu tiên nhìn thấy anh là đã thích rồi."

Tôi sững người.

Mãi đến khi đo xong nhiệt độ mới chợt nhận ra… hình như mình vừa bị một con cá... thả thính?

Tôi bật cười lắc đầu, quay người định đi.

Bỗng nghe tiếng xích sắt đ/ập vào kính vang lên phía sau...

"Anh đừng đi mà..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm