"Sở Tiểu Cửu!"
Hách Lăng Châu đứng ở cửa, hung hăng gọi tên tôi.
Nhưng Omega ấy chẳng nhúc nhích, cũng chẳng buồn mở mắt.
Vị bác sĩ gia đình đang quỳ bên cạnh Omega, dùng thiết bị cầm tay để cấp c/ứu.
Ông quay đầu, đ/au khổ nói với Hách Lăng Châu: "Rất tiếc thưa Hội trưởng, anh Sở thực sự đã tắt thở và ngừng tim rồi!"
Màn hình điện tử bên cạnh tôi vẫn hiển thị nhịp tim nhấp nhô đều đặn.
Hách Lăng Châu nhìn thấy.
Hắn xông vào, túm ch/ặt cổ áo bác sĩ: "Ông ăn nói xằng bậy gì thế! Điện tâm đồ rõ ràng vẫn còn nhịp tim của cậu ấy kia kìa!"
Mặt bác sĩ đỏ bừng, vội vã giải thích: "Hội trưởng, đó là tác dụng của máy trợ tim thôi, chỉ cần dừng lại là nó sẽ hiển thị một đường thẳng tắp ngay!"
"Vậy thì đừng dừng lại!"
Hách Lăng Châu trừng trừng đôi mắt đỏ ngầu mà gào lên: "Chỉ là một mũi tiêm chất dẫn dụ thôi mà, không có Omega nào ch*t vì bị tiêm thứ này cả!"
"Chữa cho cậu ấy! Bắt cậu ấy tỉnh lại cho tôi!"
Hắn hất văng vị bác sĩ ra.
Chương 7:
Lập tức gọi điện lệnh cho thư ký mời một đội ngũ y tế đến.
Dùng tốc độ nhanh nhất để cải tạo tầng cao nhất của căn biệt thự thành một phòng cấp c/ứu với trang thiết bị tối tân hàng đầu.
Hách Lăng Châu mặt mày tái mét đứng trước cửa phòng b/ệnh.
Tự động phớt lờ chẩn đoán ch*t n/ão mà các bác sĩ vừa đưa ra cho tôi.
Một mực yêu cầu họ phải duy trì được các dấu hiệu sinh tồn của tôi.
Người đại diện của đội ngũ y bác sĩ là một Alpha lớn tuổi.
Ông kiên nhẫn khuyên nhủ: "Thưa ngài Hội trưởng, có lẽ người này vô cùng quan trọng với ngài, thế nhưng..."
"Không quan trọng."
Hách Lăng Châu gay gắt ngắt lời bác sĩ.
Từ cơ thể cho đến nét mặt của hắn đều vô cùng căng thẳng.
Giọng điệu cũng lạnh tanh sắt đ/á: "Cậu ta không hề quan trọng với tôi."
"Tôi không cho phép cậu ta ch*t, đơn thuần là vì cậu ta vẫn chưa khai báo hết mấy vấn đề hệ trọng thôi."
Vị bác sĩ nhìn hắn vài giây, điềm tĩnh nói tiếp: "Nhưng thực sự đã vô phương c/ứu chữa rồi, hiện tại máy móc vẫn còn duy trì được nhịp thở và nhịp tim cho cậu ấy. Cơ mà chỉ vài ngày nữa các cơ quan n/ội tạ/ng sẽ suy kiệt hoàn toàn, máy móc cũng đành bất lực thôi."
Dứt lời.
Hơi thở của Hách Lăng Châu chợt trở nên dồn dập: "Chắc chắn là giả."
Bác sĩ: "Ngài nói sao cơ?"
Hách Lăng Châu quả quyết: "Cậu ta chắc chắn là đang giả ch*t, đợi sau khi rời khỏi tôi rồi mới chịu tỉnh lại đây mà."
"Chắc chắn cậu ta đã uống sẵn một loại th/uốc nào đó từ trước, nên mới rơi vào hôn mê sau khi bị tiêm chất dẫn dụ."
"Đúng thế, chắc chắn là do cái gã bác sĩ tuyến thể Omega kia tiếp tay cho cậu ta rồi."
Nói đoạn, hắn liền rút điện thoại ra gọi cho cấp dưới.
Một lát sau.
Vị bác sĩ từng chẩn đoán di chứng tuyến thể cho tôi khi trước đã bị áp giải lên lầu.
Hách Lăng Châu mang vẻ mặt âm u, thâm hiểm.
Hắn từ trên cao nhìn xuống, ra lệnh: "Ông, mau làm cho cậu ta tỉnh lại ngay lập tức!"
Vị bác sĩ với vẻ mặt bàng hoàng bước tới giường b/ệnh, nhìn rõ được mặt tôi.
"Tiểu Sở?" Bác sĩ kinh ngạc thốt lên: "Cậu ấy sao thế này?"
Hách Lăng Châu cười gằn một tiếng, quát lớn: "Đừng diễn kịch nữa!"
"Chẳng lẽ không phải do ông nhúng tay vào giúp đỡ, lợi dụng kỳ phát tình để dàn cảnh giả ch*t trước mặt tôi sao?"
"Xin lỗi ngài Hội trưởng, tôi hoàn toàn chẳng hiểu ngài đang nói cái gì."
Bác sĩ bình tĩnh trấn an: "Anh Sở đúng là b/ệnh nhân của tôi, nhưng tôi chưa từng kê cho cậu ấy bất kỳ loại th/uốc giả ch*t nào cả."
"Cậu ấy đã bị chẩn đoán mắc di chứng tuyến thể nghiêm trọng từ nửa năm trước rồi, nguyên nhân cụ thể, là do vết thương đạn b/ắn từ hai năm về trước."