Ta lắc lắc sợi xích trên tay: "Hạ Trầm, ngươi cởi trói cho ta trước đã."

"Không." Hạ Trầm mang theo vẻ trẻ con rúc đầu vào trước ngựk ta, tỏ vẻ uất ức đáng thương: "Ta mà cởi ra là ngươi sẽ trốn mất. Ta đã đợi ngươi rất lâu rồi."

"Lâu đến mức ta còn tưởng rằng đó chỉ là một giấc mộng. Vì thế ta mới giữ lại cho tên ng/u xuẩn kia một mạng."

"Bởi vì chỉ có hắn ta mới giống như ta, luôn tin rằng ngươi vẫn còn sống."

Cổ họng ta nghèn nghẹn, giọng nói khàn đặc: "Vậy làm sao ngươi biết, ta nhất định sẽ quay về?"

"Ta không biết." Hạ Trầm rất thẳng thắn lắc đầu: "Ta vừa mòn mỏi đợi ngươi, vừa chuẩn bị sẵn sàng để đi gặp ngươi. Ta không biết phải làm sao mới có thể gặp được ngươi, nhưng nếu như nhiệm vụ của ngươi là bảo vệ cho ta được sống tiếp, vậy thì có lẽ chỉ cần ta ch*t đi là ngươi sẽ xuất hiện."

"Nhưng ngươi từng nói, ta không được làm một hôn quân. Cho nên ta tự cho mình thời hạn năm năm để trị quốc. Nếu như không đợi được ngươi, ta sẽ đi tìm cái ch*t."

"Nhưng mà thật tốt. Ngươi không bắt ta phải chờ quá lâu." Giọng điệu của Hạ Trầm trở nên nhẹ nhõm hơn hẳn, những nụ hôn nóng bỏng rơi xuống bờ vai và sườn cổ ta.

Hơn một ngàn ngày đêm vằng vặc, hắn lại nói là chưa bắt hắn chờ quá lâu.

Ta gượng ép nặn ra một nụ cười, từng giọt nước mắt to tròn thi nhau rớt xuống mu bàn tay hắn: "Thế sao ngươi còn nói là muốn lấy muội muội ta. Ngươi cố tình b/áo th/ù ta có phải không?"

"Ngươi chưa xem bộ hỉ phục đó sao?"

Hạ Trầm buông ta ra, giũ tung bộ hỉ phục đặt trên bàn trà cho ta xem.

Rõ ràng là kiểu dáng thiết kế dành cho nam nhân.

Hắn hơi chút vụng về ướm thử bộ đồ trên người mình: "Mỗi một năm trôi qua ta đều sẽ may một bộ mới. Vừa làm vừa mường tượng ra kích cỡ cơ thể của ngươi. Chắc là vẫn rất vừa vặn nhỉ? Ngươi chưa thử qua sao?"

Ta chưa hề. Ta vẫn luôn đinh ninh đó là hỉ phục của nữ tử.

Ta còn cho rằng bộ hỉ phục này là may cho vị "cung nữ" đó.

Nào có ngờ được đâu, từ đầu đến cuối, bộ hỉ phục này vốn dĩ luôn thuộc về "Lâm Niệm".

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thầm Thích Bạn Cùng Phòng Rồi Lật Xe

Chương 15
Tôi muốn theo đuổi bạn cùng phòng của mình. Nhưng Chu Nghiễn lúc nào cũng lạnh nhạt, hờ hững với tôi. Cho đến một lần câu lạc bộ chơi trò "Thật lòng hay Thử thách", cậu ấy thừa nhận mình đã có người trong lòng. Tôi ngồi ngay bên cạnh, vô thức bóp bẹp chiếc cốc giấy trong tay. Nước có ga tràn qua miệng cốc, chảy dọc theo kẽ ngón tay. Từ sau đêm hôm đó, tôi bắt đầu tránh mặt cậu ấy. Đồng thời cũng thường xuyên cùng một đàn anh mới quen luyện đàn, ăn cơm, rồi đến thư viện giữ chỗ. Tôi cứ nghĩ Chu Nghiễn sẽ chẳng bận tâm. Cho đến hậu trường đêm hội chào tân sinh viên, cậu ấy chặn tôi ngay bên ngoài phòng thay đồ, một tay chống lên cánh tủ, giọng nói trầm thấp: "Người vừa nãy thắt cà vạt cho cậu là ai?" Tôi đáp: "Bạn." Ánh mắt cậu ấy dán chặt vào nút cà vạt vừa được buộc lại ngay ngắn trên cổ tôi, các đốt ngón tay siết chặt từng chút một. "Trì Dư, kết bạn... cần để người ta chạm vào chỗ này sao?"
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
330