Ta vô biểu cảm: "Ngươi không quan tâm đến sống c.h.ế.t của nhi t.ử mình, nên không biết cảnh tượng trong trận này thực chất là ký ức về chuyến đi ngắm hoa Đàm đầy lãng mạn mà nghịch t.ử nhà ngươi từng mạo hiểm đưa ta đến núi Bất Quy năm xưa để dỗ ta vui vẻ, chuyện này cũng có thể châm chước được."
Lâu Việt: "..."
Lâu Niên: "..."
Ta đâu có ng/u đến mức không chắc chắn trận này có ra được hay không mà đã xông vào.
Ta cũng chẳng phải hạng tình si coi "uống nước lã cũng thấy no", không hề có ý định cùng Lâu Niên ngồi tù ở đây cả đời, bộ đồ câu cá của ta ở đảo ngoài Phù Sinh Đảo còn chưa thu dọn đâu đấy.
Lâu Việt: "!"
Lâu Việt hoàn toàn suy sụp, m/ắng nhiếc om sòm.
Ta chê lão ồn ào, gập Âm Dương Kính lại, dùng tay cưỡ/ng ch/ế lão "tắt đài", sau đó liền thấy Lâu Niên đang nhìn mình trân trối.
Hắn nhìn ta hồi lâu mới khẽ gọi: "Ngân Hào..."
Ta nhếch môi, lạnh nhạt ngắt lời hắn: "Đã từng yêu, chẳng hối h/ận. Quà chia tay ta nhận rồi, đa tạ Yêu hoàng đã hào phóng."
Lâu Niên: "..."
VĨ THANH
【Lâu Niên】
1.
Ba ngàn năm sau.
Thập Hoan từ sau một gốc cây cong vẹo ngoài trận pháp, thò ra cái đầu mèo nhỏ đáng yêu: "Tiểu cha, đỡ lấy này."
Ta: "?"
Kể từ sau khi Ngân Hào dẫn Thập Hoan rời đi vào ba ngàn năm trước, thỉnh thoảng con bé vẫn lại chỗ ta chơi vài ngày. Lúc thì mang đồ cho ta, lúc thì ngồi ngoài trận pháp bầu bạn trò chuyện cùng ta.
Ta thuận tay đỡ lấy: "Cha con đưa à?"
Thập Hoan "ồ" một tiếng: "Lần này thì không, lần này là Đế quân đưa."
Ta cúi đầu nhìn, là một món pháp khí. Đang định hỏi gì đó, Thập Hoan lại nói tiếp: "Đế quân còn bảo con nhắn lại với Người, đừng có ở đây tiêu tốn thời gian vô ích nữa. Cái pháp khí mới luyện này của Ngài ấy có công hiệu giống hệt như lúc Người tự giam mình ở đây vậy. Ngài bảo Người mau cút về Yêu tộc mà làm việc đi. Sau khi Đại ca Người mất, Yêu tộc không có ai trấn giữ, Đế quân lo đám yêu quái đó lại lộn xộn."
Ta: "..."
2.
Lại nửa tháng sau, tại tầng trời Ba Mươi Ba.
Ta dùng đạo đức để áp chế Thần Ương: "Hình như ngươi vẫn còn n/ợ ta một ân tình c/ứu mạng thì phải?"
Thuở sơ khai, lục giới còn chưa hình thành, ta đi ngang qua ngọn núi hắn cư ngụ khi đó, vừa khéo gặp lúc hắn độ kiếp suýt bị sét đ.á.n.h c.h.ế.t, chính ta đã c/ứu hắn.
Thần Ương ngước mặt nhìn trời, im lặng không nói.
Ta hỏi: "Ý gì đây? Đường đường là một Đế quân mà ngươi định quỵt n/ợ à?"
Thần Ương đáp: "Không phải, ta chỉ đang hối h/ận vì năm xưa đã b/áo th/ù nhầm cho ngươi. Lẽ ra ta không nên bóp c.h.ế.t đám thuộc hạ biến ngươi thành vật trưng bày kia, mà nên bồi thêm một đò/n bóp nát thần h/ồn của ngươi luôn cho xong. Như vậy thì năm vạn năm trôi qua, ta đã chẳng phải rước thêm cục tức này vào người."
Ta: "..."
Thần Ương tiếp tục m/ắng: "Hèn chi ngươi bị đào thải ngay từ thời Hồng Hoang, bao nhiêu thiên phú võ lực chắc ngươi đem đổi lấy trí thông minh hết rồi hả! Năm xưa chính mình không có miệng, không giải thích rõ ràng, không bàn bạc với Tiểu Bạch đã đơn phương đòi chia tay. Giờ Tiểu Bạch không cần ngươi nữa, ngươi tìm ta có ích gì? Ta là Đế quân, chứ không phải vị hôn quân chuyên đi se duyên bừa bãi."
Thần Ương như nhớ ra điều gì, vẻ mặt đầy phẫn nộ nói tiếp: "Tiểu Bạch trước kia là một vương gia lười biếng, chẳng chút chí hướng, mỗi lần thấy ta là như chuột thấy mèo, chỉ sợ bị ta bắt đi làm việc. Vậy mà vì ngươi, hắn lôi cổ đám Đại thần của tộc Bạch Trạch ra bắt làm việc suốt hai ngàn năm để tìm cách giúp ngươi, lại còn c.ắ.n răng giám sát ta suốt trăm năm để luyện pháp khí cho ngươi. Trong tình cảnh đó, mà suốt ba ngàn năm qua ngươi vẫn chưa dỗ dành được hắn, lại còn diễn ra cái trò 'truy thê hỏa táng tràng' này nữa."
Hắn càng nói càng gi/ận: "Thật đấy, cái đồ ng/u nhà ngươi đi c.h.ế.t đi cho rồi, gom cho đủ ba đời ba kiếp, con số đó nghe còn cát lợi hơn."
Ta bảo: "C.h.ế.t không được, cái đồ cháu chắt Minh Quân kia không cho ta bước chân vào Minh giới. Ngân Hào giờ cứ ở lì trong đó không ra, ta muốn theo đuổi cũng chẳng có đường."
Thần Ương dõng dạc: "Đáng đời!"
Ta: "..."
Ta u uất nhìn hắn: "Ngươi m/ắng cũng m/ắng rồi, trút gi/ận cũng trút rồi. Nếu không giúp ta thì đừng trách ta đi tìm 'người kia' của ngươi, ta không đảm bảo mình sẽ tung ra tin đồn gì đâu."
Thần Ương hít một hơi thật sâu: "Lại đây, tiến gần lại chút, ta đảm bảo sẽ không đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi."
Ta: "..."
Khóe mắt ta thoáng thấy một bóng đỏ lướt qua ngoài điện, đang định đứng dậy đuổi theo, Thần Ương đã hớt hải túm ch/ặt lấy ta: "Nàng đồng ý đến Q/uỷ tộc làm Minh Quân là vì sư tôn của nàng..."
Nói sớm từ đầu có phải đã xong rồi không?
Ta xuống tới Minh giới, cái miệng của Minh Quân còn giỏi thêu dệt hơn cả ta: "Từ bỏ ý định đi, Ngân Hào nói ngươi đã trả sạch n/ợ rồi. Hắn định chấp nhận lời tỏ tình của bổn quân, cùng bổn quân thành thân đấy."
Ta đáp: "Thế thì thật chúc mừng ngươi nhé."
Ta hỏi vặn lại: "Bạch Đế ngươi không cần nữa à? Hư Vô Cảnh ở tầng thứ Mười Chín của Luyện Ngục tại Q/uỷ tộc, ngươi không thèm vào nữa sao? Cái ơn Đại ca ta năm đó thu lưu khi tộc Huyễn Yêu của các ngươi bị truy sát, ngươi cũng không định báo luôn hả? Nhị... tỷ."
Huyễn Yêu, “đặc sản” của Yêu tộc, sinh ra đã có ngàn mặt, mà ngàn mặt đều là diện mục thật sự, không cần bất cứ pháp thuật nào cũng có thể biến thành một gương mặt khác, một người khác trong chớp mắt, không pháp khí nào nhìn thấu được. Một chủng tộc mà điểm tiềm năng thiên phú đều dồn hết vào thuật ngụy trang.