Ngày cuối cùng.

Tôi đưa bữa sáng cho Lộ Du trước cổng ký túc xá.

Cậu ta lạnh mặt nhận lấy, một câu cảm ơn cũng không nói.

“Lộ ca, Lâm Diểu theo đuổi anh hả!”

“Nửa tháng trời ngày nào cũng mang bữa sáng đến cho anh.”

Một tên bạn cùng phòng của Lộ Du cười x/ấu xa:

“Hai người đúng là có tình ý đấy nha.”

Lộ Du đ/á hắn một phát, bực bội ch/ửi:

“Cút.”

Rồi liếc tôi một cái, tặc lưỡi nhẹ, lạnh nhạt nói:

“Cô ta hả? Mới nhìn thôi.”

“X/ấu.”

Cậu ta dám nói tôi… x/ấu?!

Mắt cậu ta bị gì à?!

Không nói tôi là hoa khôi khoa thì thôi, ít ra cũng đủ để tranh danh hiệu.

Tôi niệm trong lòng ba chữ nhẫn nại, cố kìm lại.

Nhẫn không nổi nữa, tôi cầm điện thoại, gõ thật nhanh:

【Chúng ta chia tay đi.】

Rất nhanh, tôi được nhìn thấy dáng vẻ Lộ Du sa sầm lại.

Thỏa mãn thật.

Chiếc điện thoại cũ trong túi tôi rung đi/ên cuồ/ng.

Tôi vừa ngân nga hát vừa đi ngang qua cậu ta.

Liếc qua một cái—

Ánh mắt của Lộ Du khiến tôi khựng lại.

Cậu ta chăm chăm nhìn cuộc gọi không ai bắt máy, vành mắt đỏ hoe.

Từ bộ dạng ngông nghênh khi nãy biến thành một chú chó nhỏ đáng thương bị bỏ rơi.

Thứ cảm giác ấy… khiến người ta mềm lòng.

Không thể nào.

Chẳng lẽ cậu ta thật sự thích tôi—thích cái “bạn gái mạng” kia đến vậy?

Nhưng chia tay là quyết định tôi đã suy nghĩ rất kỹ.

Không phải bồng bột.

Tôi vốn định gặp nhau rồi mới nói rõ, xin lỗi đàng hoàng.

Không ngờ người đó lại là Lộ Du.

Trước kia gửi đồ cho cậu ta, cậu ta cũng không để lộ địa chỉ trường.

Hỏi tên thật, cậu ta bảo mình tên Tần Du.

Tôi bịa thân phận, cậu ta cũng bịa theo mấy phần.

Ngoài đời chọc gi/ận nhau đến vậy, nếu biết tôi lừa cậu ta bao năm, lại còn bắt cậu ta gọi tôi là “chị” trên mạng… không biết phải kết thúc kiểu gì.

C/ắt đ/ứt sớm vẫn là tốt nhất.

Dù gì bữa sáng cũng đã giao xong.

Ân oán xem như thanh toán.

Tôi không định liên hệ lại nữa.

Hơn nữa, cậu ta còn bảo tôi x/ấu.

Chắc chắn chẳng thèm tôi đâu.

Lộ Du trông như kiểu công tử ham chơi, nhưng trái tim lại thuần khiết đến khó tin.

Sau khi tôi nói chia tay, ngày nào cậu ta cũng nhắn tin, gọi điện.

Nhất quyết không buông.

Để cậu ta hoàn toàn ch*t tâm, tôi kể hết chuyện mình đã lừa cậu ta.

Cuối cùng còn cố ý thêm một câu:

【Tôi x/ấu.】

Lần này, Lộ Du không trả lời nữa.

Tự dưng, tôi lại thấy hụt hẫng.

Đúng thôi.

Không ai chịu nổi bị lừa cả.

Chiếc điện thoại cũ vốn nên bỏ đi từ lâu.

Vì tiếc những đoạn trò chuyện với Lộ Du, tôi mới giữ lại đến giờ.

Cả tài khoản cũ, danh bạ chỉ có gia đình, Lộ Du, thêm vài đứa bạn.

Những gì mới tôi đều dùng điện thoại và tài khoản khác.

Mở album ảnh, nhìn những tấm Lộ Du gửi cho tôi.

Tôi chần chừ một lúc, rồi xóa sạch.

Cuối cùng, tôi đăng xuất khỏi mọi nền tảng có cậu ta.

Như kẻ mất h/ồn, tôi nhét chiếc điện thoại cũ vào ngăn kéo.

Ngay giây tiếp theo—

Một tiếng bốp vang sắc bén trong phòng.

Tôi ném luôn cái điện thoại vào bát bún nước mình vừa ăn xong!

Tôi thở hắt một hơi.

Không thể tin nổi mình vừa làm chuyện ng/u ngốc đến thế.

Con người sao lại có thể làm ra những chuyện ng/u xuẩn và vô lý đến như vậy chứ!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
2 Ôn Cố Chương 13
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Bên vực thẳm Chương 6
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm