Văn Thời Triều kh/inh khỉnh: "Kiểu công tử bột như anh vốn dĩ đã coi thường những kẻ nghèo hèn thấp kém như bọn tôi.”
"Nếu để anh biết thêm chuyện mình bị dị ứng với tin tức tố của anh ấy, thì anh tôi cả đời này đừng hòng cưới được anh."
Chiếc boomerang ném ra trong lúc gi/ận dỗi nhiều năm trước, cuối cùng cũng quay lại đ/ập trúng vào người tôi.
Đáy lòng dậy sóng k/inh h/oàng, nhưng miệng tôi vẫn cứng.
"Cưới không được càng tốt, đỡ phải chia rẽ đôi uyên ương khổ mệnh là anh ta và Cố Thần Vũ."
Văn Thời Triều nổi gi/ận.
"Liên quan gì đến chị Thần Vũ chứ? Chị ấy là bạn gái tôi!"
Hả?
Tôi kh/iếp s/ợ nói: "Chuyện từ bao giờ vậy? Sao tôi chưa từng nghe nói?"
Cậu em chồng đỏ mặt: "Vẫn chưa theo đuổi được."
"..."
Văn Thời Triều nhìn tôi nghiêm túc, vẻ mặt đầy thấm thía.
"Anh Khải Thần, tôi biết anh hay làm mình làm mẩy, nhưng anh đừng quậy nữa.”
"Anh tôi những năm nay thực sự không dễ dàng gì, lần đầu anh phát tình không m/ua được th/uốc ức chế, sau đó anh ấy liền đi nghiên c/ứu loại th/uốc ức chế mới tiện lợi hơn, giá cả bình dân hơn.”
"Anh nói loại dân nghèo thấp kém như bọn tôi không xứng với anh, anh tôi liền dốc hết sức lực, không ăn không ngủ để khởi nghiệp, hy vọng có một ngày anh có thể để mắt đến anh ấy."
Đứa em trai nhíu mày thở dài thay cho anh mình.
"Cho dù anh không thích anh ấy đến vậy, nhưng nể tình anh ấy đã hèn mọn đến thế, xin hãy đối xử tốt với anh ấy một chút."
Tôi hồi lâu không nói nên lời.
"Nhưng, nhưng mà... Tôi một chút cũng không nhận ra là anh ấy yêu tôi."
"Bởi vì anh tôi không dám."
Văn Thời Triều khẽ nói: "Anh ấy biết rất rõ, tình yêu của anh ấy đối với anh là một sự giày vò."
15
Những lời này có sức sát thương quá lớn đối với tôi.
Nửa chặng đường sau cậu em chồng không dám để tôi lái xe nữa, sợ tôi t/âm th/ần bất ổn lại lao xe vào dải phân cách.
Đưa tôi đến dưới lầu, Văn Thời Triều rất biết ý mà chuồn lẹ.
"Anh dâu, tối nay tâm sự cho đàng hoàng với anh tôi nhé."
Tôi im lặng bước lên cầu thang, mở cửa phòng, trong đầu không ngừng diễn tập xem lát nữa gặp Văn Thời Yến thì nên nói cái gì.
Trước kia tôi không biết tâm tư của hắn, cứ nơm nớp lo sợ hắn sẽ rời bỏ tôi.
Bây giờ, khá lắm, bị ông đây nắm thóp rồi nhé.
Vậy thì tôi phải chơi chiêu lớn mới được!
Tôi hưng phấn xoa tay, vừa bật đèn lên, trên ghế sô pha thế mà lại có người đang ngồi.
"Hú h/ồn!" Dọa tôi gi/ật b/ắn cả mình.
"Anh về rồi à? Không phải bảo bàn công việc với cô Cố trên du thuyền sao?"
Văn Thời Yến nhìn chằm chằm vào điện thoại trong tay, thờ ơ với lời nói của tôi, vẫn giữ cái bộ mặt lạnh lùng đó.
Trong lòng tôi cười tr/ộm, nhưng mặt lại đanh lại, đi tới đối diện hắn, hắng giọng một cái.
"Văn Thời Yến, chúng ta ly hôn đi."
Người trên ghế sô pha mạnh mẽ ngẩng đầu lên.
"Tại sao?"
Tôi cố tình thử lòng hắn: "Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, Tạ Bân cũng chẳng có gì không tốt, ít nhất hắn có hứng thú với tôi, không đến mức để tôi phải thủ tiết sống."
Sắc mặt Văn Thời Yến xanh mét, ném điện thoại đến trước mặt tôi.
"Một kẻ bắt cá tám tay, vừa lang chạ vừa chơi gái, đứng trước một con lợn nái hắn cũng có thể phát tình mà em lại coi trọng hắn?
"Tô Khải Thần, em đúng là đói khát quá rồi!"
Người như hắn mà cũng biết nói tục sao?
Tôi trừng lớn mắt nhìn hot search bùng n/ổ trên điện thoại, mới có mấy tiếng đồng hồvthooi mà phốt đen của Tạ Bân đã bị tung hê khắp mạng xã hội, trực tiếp bị đóng đinh đến ch*t.
"Anh làm à?"
Văn Thời Yến không phủ nhận.
Giọng hắn trầm đục: "Nếu em tìm thấy định mệnh của đời mình, tôi sẽ chúc phúc cho em. Nhưng mà, người đó tuyệt đối không thể là Tạ Bân."
"Anh sẽ chúc phúc cho tôi?"
Tôi ép sát hắn.
"Nếu tôi thật sự không cần anh nữa, anh cũng không để ý sao?"
Văn Thời Yến lùi lại từng bước, hoảng lo/ạn rũ mắt xuống, không chịu nhìn thẳng vào tôi.
"Cách xa tôi ra, đừng qua đây."
Tôi cứ thích bước nhanh hai bước, lao đầu vào lòng hắn.
Ngọn lửa lại lần nữa th/iêu đ/ốt trên da thịt, tôi hít sâu một hơi tin tức tố nồng nàn trên người hắn, nén đ/au đớn ngẩng đầu lên.
"Văn Thời Yến, tôi không sợ đ/au."
Hắn hoảng hốt muốn rút lui, nhưng tôi càng ôm ch/ặt lấy eo hắn hơn.
"Tôi chỉ sợ anh đẩy tôi ra thôi."
Văn Thời Yến cứng đờ người, hồi lâu không dám cử động.
"Tô Khải Thần, n/ão em bị nung hỏng rồi sao?"
Tôi ngửa đầu hôn lên khóe môi hắn.
"Đúng vậy, n/ão tôi hỏng rồi, cho nên mới gh/en đến mức ăn nói lung tung."
Tôi thành kính nâng khuôn mặt hắn, một lần nữa xin lỗi vì lỗi lầm năm xưa.
"Văn Thời Yến, trong lòng tôi anh chưa bao giờ là dân nghèo hèn kém, anh chính là định mệnh của đời tôi."
Kể từ cái nhìn đầu tiên khi thấy hắn, ánh mặt trời rải trên người thiếu niên ấy.
Bóng hình anh tuấn, thẳng tắp lại trầm lặng nội tâm kia đã khắc sâu vào tim tôi.
Tôi vô tri vô giác, nhưng lại khoanh vùng hắn vào lãnh địa của riêng mình.
Mỗi lần tôi b/ắt n/ạt hắn, đều là để chứng minh, tôi vẫn đang sở hữu hắn.
Hơi thở Văn Thời Yến bị trêu chọc đến không ổn định, tin tức tố trên người bỗng nhiên bạo liệt, nhưng lại bị hắn gồng mình đ/è xuống, ép ra cả một đầu đầy mồ hôi.