Vừa về đến nhà, tôi liền đổ bệ/nh, một trận sốt đùng đùng lên tới 38.7 độ cực kỳ "hoa lệ".
Cuối cùng, vẫn là Mạnh Đình Hi tự tay xuống bếp nấu cháo thịt nạc trứng bắc thảo cho tôi ăn, rồi lại tất tả đi m/ua th/uốc hạ sốt.
"Mạnh Đình Hi..." Tôi sốt đến mức thần trí mơ màng, nhìn bóng hình anh đang cẩn thận dán miếng dán hạ sốt lên trán mình, tôi lấy hết can đảm để hỏi: "Tại sao anh vẫn còn đối xử tốt với tôi như thế?"
Tôi vẫn còn nhớ như in cái ngày đầu tiên gặp lại, anh thản nhiên ăn cherry trước mặt tôi mà không thèm cho tôi lấy một quả, thái độ kiêu ngạo như "bố đời" vậy.
Lúc đó rõ ràng là chẳng thèm nể nang chút tình xưa nghĩa cũ nào cơ mà!
Vừa hỏi xong, tôi lại như chợt hiểu ra điều gì đó, liền vội vàng tranh lời anh: "À, tôi biết rồi. Th/uốc hạ sốt 35 tệ, miếng dán hạ sốt 28 tệ, thêm phí nấu cháo thịt nạc 16 tệ nữa... Tất cả đều ghi n/ợ cho tôi, đúng không?"
Mạnh Đình Hi dường như vừa khẽ cười một tiếng. Nụ cười ấy giống như mặt băng lạnh lẽo đột ngột nứt ra, để lộ dòng suối nhỏ tuôn chảy đầy sức sống bên dưới.
Nhưng rất nhanh sau đó, gương mặt anh lại trở về vẻ lạnh tanh như tiền: "Tôi không phải đang đối xử tốt với em đâu. Tôi chỉ muốn cho em thấy rõ phẩm chất cao quý và tốt đẹp của tôi, để từ đó em phải cảm thấy x/ấu hổ về những chuyện trước kia."
"Gi*t người phải gi*t tận tâm, Ứng Triều Triều. Thật ra, đây chính là cách trả th/ù thâm đ/ộc nhất mà tôi dành cho em đấy."
Nói xong, anh còn khẽ gật đầu, có vẻ vô cùng đắc ý và hài lòng với câu trả lời này của mình.
Hừm, đúng là một cách trả th/ù đặc biệt đến mức "cạn lời"!