Chứng rối lo/ạn pheromone của tôi là do khiếm khuyết bẩm sinh. Điều này có nghĩa là, người bạn đời cả đời tôi chỉ có thể là Omega có độ tương thích pheromone cao với tôi, hoặc Beta không có pheromone.

Trước đây do không có bạn đời, căn b/ệnh này đã ngủ yên trong cơ thể, không bị phát hiện. Mãi đến đêm tân hôn với Lâm Vũ Tễ, nó mới bùng phát.

Sau khi từ b/ệnh viện kiểm tra về nhà, tôi đã đề xuất với Lâm Vũ Tễ việc ở phòng riêng. Căn b/ệnh này khiến tôi không thể tiếp nhận cả Omega có độ tương thích thấp, huống chi là Alpha.

Không phải tôi chưa từng nghĩ tới ly hôn, nhưng lúc đó dòng vừa mới chảy vào Lâm thị, không tiện sinh biến. Hơn nữa tôi vừa dùng th/ủ đo/ạn bỉ ổi trói buộc cả đời Lâm Vũ Tễ, tự nhận thấy mình ti tiện, cũng không dám có ý định vượt rào nào với anh ấy.

Vì vậy, năm đầu kết hôn, chúng tôi vẫn sống yên ổn. Biến cố xảy ra vào năm thứ hai hôn nhân, triệu chứng của tôi không hiểu sao ngày càng trầm trọng.

Nguyên nhân lúc đó mãi không tìm ra. Sau lần tỉnh dậy này, Hứa Thần đã cho tôi câu trả lời. Lâm Vũ Tễ từng dùng pheromone quấy nhiễu tôi, nên lúc đó b/ệnh tình tôi mới nặng thêm.

Tôi mới chợt hiểu, những giấc mơ kỳ quái lúc ấy hóa ra là chuyện thật đã xảy ra.

"Cậu đã tốt bụng giúp hắn, vậy mà hắn suýt chút nữa đã gi*t ch*t cậu." Hứa Thần vẫn còn gi/ận dữ nguyền rủa bên tai, "Đúng là đồ vô lại!"

Tôi lặng lẽ nghe. Thực ra cũng không hoàn toàn trách được anh ấy, dù sao trước đó anh ấy cũng không biết b/ệnh tình của tôi. Nhưng đúng sai thế nào, tôi cũng không còn cơ hội tranh luận nữa -

Kể từ hôm đó, Lâm Vũ Tễ đã biến mất không dấu vết. Tôi đã hỏi khắp nơi nhưng không tìm thấy anh ấy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Năm thi đại học, cô nàng nổi loạn đã cứu rỗi con trai tôi

Chương 7
Năm con trai tôi học lớp 12, thành tích bỗng chốc tụt dốc từ top 30 toàn khối xuống tận hạng 200. Giáo viên chủ nhiệm nói, gần đây nó cứ giao du với một cô bé bất hảo. Khi tôi tìm đến tiệm internet, vừa vặn nhìn thấy cô bé đó đang đứng trên ghế, hung dữ mắng nó: "Đến bài này mà cũng không biết làm à?" "Cậu còn muốn thi đại học nữa không hả?" Tôi ngẩn người đứng ở cửa. Con trai tôi cúi đầu, trước mặt là một xấp đề toán đang mở. Trên mặt cô bé kia vẽ đường kẻ mắt đậm nét, nhưng cây bút đỏ trong tay lại đang sửa từng bước giải rất rõ ràng. Nó nhìn thấy tôi, phản ứng đầu tiên là nhét bao thuốc lá vào ngăn kéo. Tôi đang định lên tiếng thì trước mắt bỗng xuất hiện một dòng chữ: 【Nó không phải đang làm hư thằng bé.】 【Nó đang kéo thằng bé ra khỏi trò chơi.】 【Nếu bản thân nó có thể dự thi đại học, chắc chắn nó sẽ thi tốt hơn thằng bé nhiều.】 Tôi nhìn tờ lịch làm việc tại cửa hàng tiện lợi đầy những công thức toán học bên cạnh tay nó, rồi lặng người đi. "Ở đây ồn quá. Hai đứa có muốn đổi chỗ khác để làm bài không?"
Hiện đại
Vườn Trường
Nữ Cường
0
Ngọc Tố Chương 5